Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
Chương 15

❊ ❊ ❊

BỆNH VIỆN ST. ANTHONY cách đó không xa, và tôi chạy hết sức bình sinh với Maria trĩu nặng trên tay. Tim tôi, dòng máu đang chảy cuồn cuộn trong người tôi tạo ra tiếng gầm rú trong tai, giống như bị kẹt dưới một đợt sóng biển chuẩn bị trùm lên cả hai và nhấn chìm chúng tôi trên những đường phố này.

Tôi sợ tôi có thể vấp ngã bởi chân tôi run lẩy bẩy và yếu ớt. Nhưng tôi cũng biết tôi không thể gục ngã, không thể ngừng chạy cho đến khi đến được Phòng cấp cứu.

Maria không hề phát ra một âm thanh từ lúc nàng thì thầm gọi tên tôi. Tôi hoảng sợ, có lẽ là bị sốc, mắt hoa lên. Mọi thứ quanh tôi đều mờ nhạt làm cho khoảnh khắc này dường như còn có vẻ hư ảo hơn.

Nhưng chắc chắn là tôi vẫn đang chạy.

Tôi chạy đến Đại lộ Độc lập và cuối cùng nhìn thấy tấm biển đỏ sáng rực của Phòng cấp cứu Bệnh viện St. Anthony cách đó chưa đến một dãy nhà.

Tôi phải dừng lại vì dòng xe cộ dày đặc và di chuyển với tốc độ cao. Tôi bắt đầu hét lên nhờ giúp đỡ. Từ nơi tôi đứng có thể thấy đám nhân viên bệnh viện túm tụm nói chuyện với nhau, nhưng họ vẫn chưa trông thấy tôi và không nghe thấy tôi gọi vì xe cộ đi lại quá ồn.

Không còn lựa chọn nào khác, vì thế tôi lách vào dòng xe cộ đua chen.

Luồng xe quẹo gấp và trượt xung quanh tôi, và một chiếc xe màu bạc khựng hẳn lại. Ông bố giận dữ ngồi sau tay lái, lũ trẻ từ băng ghế sau chúi về phía trước. Không có ai bóp còi, có lẽ họ nhìn thấy Maria trên tay tôi. Hay có lẽ vì vẻ mặt tôi. Sợ hãi, tuyệt vọng, hay thế nào đó. Thêm nhiều chiếc xe phanh lại để tôi đi qua.

Tôi tự nhủ, Chúng mình sẽ vượt qua được. Tôi nói với Maria, “Chúng mình đến Bệnh viện St. Anthony. Em sẽ ổn thôi, cưng ạ. Chúng mình gần đến nơi rồi. Cố lên nào, chúng mình gần đến bệnh viện rồi. Anh yêu em.”

Tôi sang đến bên kia đường, và đôi mắt Maria bất ngờ mở to. Nàng ngắm tôi, nhìn sâu vào trong mắt tôi. Thoạt tiên nàng dường như lẫn lộn, nhưng sau đó nàng tập trung vào gương mặt tôi.

“Ôi, em yêu anh lắm, Alex,” Maria nói, và nàng trao gửi tôi cái nháy mắt kỳ diệu của nàng. Đoạn đôi mắt người con gái ngọt ngào của tôi khép lại lần cuối, rồi nàng rời xa tôi mãi mãi. Ngay cả khi tôi đứng đó giữ nàng một cách tuyệt vọng.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.