Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Chương 13

❊ ❊ ❊

ĐỒ TỂ ĐẬU XElên phía trên chừng một dãy nhà trên Phố Bốn, rồi xuống xe và đi ngược lại phía ngôi nhà ấm cúng ởtầng trệt của viên cảnh sát. Lần ra địa chỉ chính xác khá dễ dàng với hắn. Suy cho cùng thì Mafia liên kết rất chặt chẽ với Cục. Hắn nhón bước qua hông nhà, cố để mình không bị phát hiện, nhưng cũng chẳng thèm bận tâm nếu có người nhìn thấy hắn. Người dân trong khu này không nói về những gì họ thấy.

Vụ này sẽ diễn ra chóng thôi. Mất vài giây đột nhập và cuốn gói. Sau đó trở lại Brooklyn ăn mừng chiến tích mới nhất và nhận tiền công. Hắn đi qua đám cây thiên tuế mọc dày quanh cổng sau, rồi bước lên. Hắn đi thẳng vào nhà qua cửa bếp. Cánh cửa rít lên như con thú bị thương.

Đến lúc này hắn vẫn chưa gặp rắc rối nào.

Hắn lọt vào nhà khá dễ dàng. Hắn nghĩ những gì còn lại cũng sẽ chẳng có gì đáng kể.

Không có ai ở trong bếp.

Chẳng lẽ không có ai ở nhà?

Sau đó hắn nghe thấy tiếng trẻ khóc và rút khẩu Beretta ra. Hắn sờ vào con dao mổ nằm trong túi quần trái.

Mọi sự đầy hứa hẹn. Lũ nhóc trong nhà khiến bọn chúng lơ đễnh. Trước đây hắn từng giết những kẻ như vậy ở Brooklyn và Queens. Hắn đã băm một tay chỉ điểm thành những mảnh nhỏ ngay trong bếp nhà y, rồi bỏ vào tủ lạnh để nhắn nhủ.

Hắn đi xuống một hành lang ngắn. Hắn di chuyển như một cái bóng, tịch không một tiếng động.

Đoạn hắn lén nhìn vào căn phòng khách nhỏ, phòng sinh hoạt chung, chẳng cần biết đó là thứ chết tiệt gì.

Đây không phải là thứ hắn muốn chứng kiến. Một người đàn ông cao lớn, điển trai đang thay tã cho hai đứa nhóc. Xem ra bố nội này cũng khá thạo việc. Sullivan biết bởi nhiều năm trước hắn đã phải trông ba thằng em vắt mũi chưa sạch hồi còn ở khu Brooklyn. Ngày ấy hắn đã phải thay không biết bao nhiêu là tã lót bốc mùi.

“Ông là chủ nhà hả?” hắn hỏi.

Người đàn ông ngước lên - thám tử Alex Cross - và anh có vẻ không hề sợ hắn. Thậm chí việc Đồ tể lọt vào nhà dường như không làm anh ngạc nhiên, mặc dù anh đáng lẽ phải bị sốc, hoặc sợ phát khiếp. Thế mà gã cớm này thì cứ trơ ra. Không vũ khí, lại còn đang thay tã cho con, nhưng ở anh ta vẫn toát lên một vẻ tự chủ, thực sự đáng nể.

“Anh là ai?” thám tử Cross hỏi, như thể anh mới là người làm chủ tình thế.

Đồ tể khoanh tay lại, giấu khẩu súng ngắn không để bọn trẻ nhìn thấy. Quỷ tha ma bắt, hắn muốn lũ nhóc không hề hấn gì. Hắn chỉ có vấn đề với đám người lớn. Nêu gương xấu thì chẳng khác nào ông già hắn.

“Ông không biết tại sao tôi lại vào đây đúng không? Hoàn toàn không biết?”

“Có lẽ tôi biết. Tôi đoán anh là kẻ giết mướn bữa trước. Nhưng tại sao anh lại vào đây? Vào nhà tôi? Việc này có vẻ không ổn lắm.”

Sullivan nhún vai. “Đúng? Sai? Ai phân định được? Người ta bảo tôi hơi khùng. Đằng nào thì người ta cũng nói tôi như vậy rồi. Có thể lắm. Ông nghĩ sao? Họ gọi tôi là thằng Đồ tể đấy.”

Cross gật đầu. “Cái đó tôi đã nghe rồi. Đừng làm hại các con tôi. Không có ai ở nhà, trừ tôi. Mẹ chúng không có nhà.”

“Này, tại sao tôi lại làm thế? Làm hại lũ nhóc ư? Làm hại ông trước mắt chúng ư? Không phải kiểu của tôi. Nói cho ông biết. Tôi chuồn đây. Như tôi đã nói - điên mà. Ông may đấy. Chào mấy nhóc nhé.”

Đoạn tên giết mướn lại cúi đầu chào, hệt như sau khi hắn hạ Jiang An-Lo.

Đồ tể quay gót và rời khỏi phòng như khi hắn vào, để mặc vị thám tử tài ba cố hiểu ra vấn đề. Sự điên khùng của hắn có kiểu riêng - từng đường đi nước bước của hắn cũng có kiểu riêng. Hắn luôn biết mình đang làm gì, vì sao, và khi nào.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.