ĐỒ TỂ DỄ DÀNGtrà trộn vào đám sinh viên vênh váo trong khuôn viên Đại học George Washington. Hắn mặc quần jeans và áo phông xám nhàu nát in dòng chữ “Khoa thể dục”, cầm theo cuốn tiểu thuyết sờn rách của Isaac Asimov. Hắn dành cả buổi sáng vừa lê la đọc cuốn Cơ sở, vừa theo dõi các nữ sinh, nhưng chủ yếu là tìm Marianne, Marianne. Phải, hắn quả là hơi bị ám ảnh. Đây là rắc rối duy nhất của hắn.
Hắn thực sự thích cô và đến lúc này hắn đã theo dõi cô suốt hai tư tiếng đồng hồ, chứng kiến cách cô làm tan nát trái tim hắn. Cô đã đi bép xép. Hắn biết chắc điều đó bởi nghe được cô tâm sự với đứa bạn gái thân nhất, Cindi, về “một nhân viên tư vấn” cô đã tham vấn trước đó vài ngày. Rồi cô còn quay lại với buổi tham vấn lần thứ hai của “nhân viên tư vấn”, chống lại mệnh lệnh rõ ràng và lời cảnh cáo của hắn. Thật sai lầm, Marianne.
Sau tiết học buổi chiều về văn học Anh ngạo mạn thế kỷ XVIII, Marianne, Marianne rời trường và hắn bám theo cô trong một nhóm ít nhất có tới hai mươi sinh viên. Hắn có thể đoán ngay rằng cô đang đi về nhà. Được lắm. Cóthể cô đã tan học, cũng có thể cô có giờ nghỉ dài giữa các tiết học. Thế nào cũng được. Cô đã phạm luật và cô phải bị xử lý.
Sau khi biết cô sẽ đi đâu, hắn quyết định hạ cô ở đó. Là sinh viên năm cuối, cô được phép sống ngoại trú, và cô cùng Cindi sống trong một căn hộ nhỏ có hai phòng ngủ trên Phố Davis, cách Phố Ba chín một đoạn. Đó là một căn hộ nằm trên tầng bốn lên bằng cầu thang bộ, và hắn đã lẻn vào trong không mấy khó khăn. Cửa trước có một ổ khóa. Nực cười! Hắn quyết định thư giãn trong khi chờ đợi, vì thế hắn thoát y, cởi hết giày và quần áo. Thực ra hắn không muốn máu dây vào bộ đồ của mình.
Sau đó hắn ngồi đợi cô gái, đọc thêm vài trang sách, quanh quẩn trong phòng. Ngay khi Marianne bước vào bên trong phòng ngủ, Đồ tể ôm lấy cô bằng cả hai tay và kề con dao mổ dưới cằm cô.
“Chào Marianne, Marianne,” hắn thì thầm. “Chẳng phải anh đã bảo cô em không được bép xép ư?”
“Tôi không hề nói với bất kỳ ai,” cô đáp. “Xin anh đấy.”
“Cô em nói dối. Anh đã bảo cô em chuyện gì sẽ xảy ra rồi. Mẹ kiếp, thậm chí anh còn cho cô em thấy.”
“Tôi không nói. Tôi cam đoan mà.”
“Anh cũng thề rồi Marianne. Anh đã thề có mẹ anh chứng giám.”
Bất thình lình hắn cắt cổ cô nữ sinh từ trái sang phải. Rồi hắn lại đưa thêm một đường dao theo chiều ngược lại.
Trong lúc cô quằn quại trên sàn nhà, nghẹt thở đến chết, thì hắn chụp vài kiểu ảnh.
Những kẻ đoạt giải, không nghi ngờ gì nữa. Hắn không bao giờ muốn quên Marianne, Mariane.