MICHAEL SULLIVAN TỈNH GIẤC với một cơn rùng mình và giật nảy người khủng khiếp, hắn biết ngay rằng không thể ngủ lại được nữa. Hắn lại mơ thấy bố hắn, kẻ tàn nhẫn kinh hoàng, ông ba bị trong những cơn ác mộng của hắn.
Khi hắn còn nhỏ, vào mùa hè lão già đưa gã đến nơi làm việc tại cửa hàng bán thịt của lão hai hay ba lần một tuần. Việc đó kéo dài từ khi hắn lên sáu cho đến năm hắn mười một tuổi mới kết thúc. Cửa hàng tọa lạc tại tầng trệt một ngôi nhà gạch đỏ hai tầng trên Đường Quentin và Phố Đông 36. Đồ tể Kevin Sullivan lừng danh không chỉ vì có những loại thịt ngon nhất khu Flatlands, Brooklyn, mà còn vì khéo đáp ứng sở thích, khẩu vị của không chỉ người Ailen, mà còn cả người Ý và Đức.
Lớp mùn cưa dày trên sàn nhà hàng ngày đều được quét sạch. Kính ở các quầy hàng bóng loáng. Và Kevin Sullivan còn có một điều khác biệt - sau khi đưa thịt cho khách hàng kiểm tra, lão nở nụ cười rồi cúi đầu chào lịch sự. Cái cúi chào của lão lần nào cũng làm họ hài lòng. Tuy nhiên Michael, mẹ và ba thằng em của hắn còn biết một khía cạnh khác trong con người lão. Kevin Sullivan có hai cánh tay vạm vỡ và đôi bàn tay khỏe nhất từng có, nhất là trong mắt một đứa trẻ. Có lần lão bắt được một con chuột trong nhà bếp và bóp nát bét bằng tay không. Lão bảo các con lão có thể làm như vậy với chúng, bóp xương chúng nát vụn thành mùn cưa, và mẹ chúng hiếm khi qua được tuần nào mà không có một vết thâm tím xuất hiện đâu đó trên cơ thể yếu đuối, gầy guộc của bà.
Nhưng đấy vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất, và cũng không phải là cái đã làm Sullivan tỉnh giấc đêm ấy cũng như nhiều đêm khác trong đời hắn. Câu chuyện hãi hùng thực sự bắt đầu khi hắn sáu tuổi, vào một buổi tối lúc họ đang dọn dẹp sau khi đóng cửa hàng. Lão gọi hắn vào một văn phòng nhỏ trong cửa hàng, nơi có bàn làm việc, tủ đựng hồ sơ và một cũi trẻ con. Kevin Sullivan ngồi trên chiếc cũi và hắn bảo Michael ra ngồi bên cạnh. “Lại đây, con trai. Ngồi cạnh ta.”
“Con xin lỗi bố,” Michael ngay lập tức nói, biết mình chắc lại gây ra lỗi ngu xuẩn gì đó trong khi làm việc nhà. “Con sẽ sửa sai. Con sẽ sửa lại ngay.”
“Ngồi xuống!” bố hắn nói. “Mày có quá nhiều chuyện phải xin lỗi, nhưng giờ không phải lúc. Giờ thì dỏng tai lên mà nghe. Nghe cho kỹ đây.”
Bố hắn đặt tay lên đầu gối thằng con. ‘‘Mày biết tao có thể làm mày đau đớn thế nào rồi đấy, Michael ạ,” lão nói. “Mày biết thế, phải vậy không?”
“Vâng, thưa bố, con biết.”
“Và tao sẽ làm,” bố hắn tiếp tục, “nếu mày hó hé với bất kỳ người nào.”
Nói gì với họ cơ chứ? Michael muốn hỏi, nhưng biết tốt hơn là không nên nói, không được ngắt lời bố một khi lão bắt đầu mở miệng.
“Không được hó hé với bất kỳ người nào.” Bố hắn siết chặt chân thằng con đến khi nước mắt nó trào ra.
Rồi lão nhổm lên hôn vào miệng thằng con và làm những chuyện khác mà không bao giờ một người bố nên làm với con trai mình.