Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48
Chương 48

❊ ❊ ❊

TÔI PHẢI NHẮC NHỞ MÌNH - mi đã bỏ lại những vụ án mạng ở đằng sau rồi; còn đây chỉ là một buổi trị liệu thôi.

“Cô Kim này, sao lại có những vết hằn trên cổ cô vậy? Cứ cho tôi biết những gì cô có thể nói được.”

Vừa cau mày cô vừa buộc lại chiếc khăn lên cổ. “Nếu điện thoại di động của tôi đổ chuông thì tôi phải trả lời. Anh ấy nghĩ tôi về nhà mẹ tôi,” cô nói.

Vẻ khiếp đảm xuất hiện trên mặt cô, và tôi nhận ra còn quá sớm để hỏi cô về trường hợp bạo hành cụ thể.

Vẫn không nhìn tôi, cô cởi khuy tay chiếc áo khoác. Tôi không biết cô định làm gì cho đến khi nhìn thấy vết thương đỏ tấy phía trên cổ tay cô. Nó chỉ mới bắt đầu lành lại.

“Đó có phải là vết bỏng không?” tôi hỏi.

“Anh ấy hút xì gà,” cô trả lời.

Tôi hít vào. Cô ta trả lời thản nhiên quá. “Cô có báo cảnh sát không?” Cô cười cay đắng. “Không. Tôi không báo.”

Cô đưa tay lên miệng và lại nhìn đi chỗ khác. Bất kể thế nào, gã đàn ông này rõ ràng đã uy hiếp buộc cô phải bảo vệ gã.

Điện thoại di động đổ chuông trong chiếc ví của cô.

Không nói một lời, cô rút điện thoại ra, nhìn vào số máy, rồi trả lời.

“Ôi, anh yêu. Có chuyện gì vậy?” Giọng cô ta nhẹ nhàng, dễ chịu, và làm cho người ta phải tin. “Không,” cô nói. “Mẹ ra ngoài mua ít sữa. Tất nhiên, em chắc mà. Em sẽ nói anh gửi lời chào mẹ.”

Quan sát gương mặt Kim khi cô nói quả là hấp dẫn. Cô không chỉ đang đóng kịch với gã, mà còn với cả chính mình. Đó chẳng phải là cách cô đối phó hay sao?

Cuối cùng khi cô cúp máy, cô nhìn tôi với một nụ cười phi lý nhất, như thể chưa hề có bất kỳ cuộc nói chuyện nào. Chưa đầy vài giây sau, cô gục xuống. Tiếng rên nho nhỏ chuyển thành tiếng nức nở làm người cô rung lên; cô chúi về phía trước trong khi hai tay ôm lấy thắt lưng. “Vi...ệ...c này quá nặng nề,” cô tức tưởi. “Tôi xin lỗi, tôi không thể làm được. Tôi không thể... ở đây.”

Khi chuông điện thoại reo lần thứ hai, cô nhảy dựng lên. Chính những cuộc gọi giám sát kiểu này là lý do khiến cô không muốn có mặt ở đây - vì vừa phải cố thừa nhận và phủ nhận sự việc cùng một lúc.

Cô ta lau mặt, như thể vẻ ngoài cũng rất quan trọng, rồi lại trả lời bằng chất giọng nhẹ nhàng như trước đó.

“Cưng à. Không, em đang rửa tay. Em xin lỗi, anh yêu. Phải mất một giây em mới đến được chỗ để điện thoại.”

Tôi có thể nghe thấy gã đang gào lên về điều gì đó trong khi Kim gật đầu chịu đựng và lắng nghe.

Cuối cùng cô chỉ một ngón tay vào tôi và đi ra ngoài tiền sảnh.

Tôi dành thời gian xem qua danh bạ điện thoại của nhà cung cấp và cố nguôi cơn giận của chính mình. Khi Kim quay vào, tôi cố đưa cho cô tên của vài nơi nương náu trong vùng, nhưng cô từ chối.

“Tôi phải đi thôi,” cô bất ngờ nói. Cú điện thoại thứ hai đã khóa chặt miệng cô ta. ‘Tôi phải trả ông bao nhiêu?”

“Hãy xem đây là buổi tư vấn đầu tiên. Thanh toán cho tôi vào buổi sau.”

“Tôi không cần bố thí. Dù thế nào đi nữa tôi cũng không nghĩ mình có thể quay lại. Hết bao nhiêu?”

Tôi trả lời một cách miễn cưỡng. “Một trăm đô một giờ theo bảng giá. Năm mươi đô là được rồi.”

Cô tính tiền trả tôi, hầu hết là tờ năm và một đô chắc cô cất giấu đã lâu. Sau đó cô rời phòng khám. Buổi làm việc đầu tiên của tôi kết thúc.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.