CON CHIM VẢI TUÝT ẤY KHÔNG HỀ ĐẦN ĐỘN - mẹ cô nàng hẳn là đã không uổng công nuôi dạy. Cô ta biết ngay mình đang gặp rắc rối, nhưng cô không làm được gì nhiều để giải nguy trong những giây tiếp theo.
Đồ tể nhanh chóng lên tới bậc thềm, trước khi cô có thể đóng cánh cửa kính giữa hai người và an toàn ở bên trong.
Một cây đèn khí giả trên tường phòng đợi phản chiếu nỗi khiếp đảm trong đôi mắt xanh tuyệt đẹp của cô.
Nó cũng đồng thời chiếu sáng lưỡi con dao mổ trong tay hắn đang chĩa vào mặt cô.
Đồ tể muốn cô nhìn thấy lưỡi dao sắc lẹm để cô nghĩ đến nó thậm chí còn nhiều hơn là nghĩ đến hắn. Nó rất có tác dụng, và hắn biết điều đó. Gần chín mươi phần trăm những người bị tấn công nhớ chi tiết về vũ khí gây án hơn là kẻ sử dụng chúng.
Một cái vấp chân lóng ngóng là tất cả những gì Vải Tuýt làm được trước khi hắn lọt vào qua cánh cửa phòng đợi cùng với cô. Michael Sullivan quay lưng ra phố, che khuất cô đi để đề phòng nếu có ai tình cờ đi qua. Một tay hắn cầm con dao mổ ra, tay kia giật lấy chùm chìa khóa của cô.
“Không được hó hé,” hắn nói, kề lưỡi dao lên sát môi hắn. “Và cố mà nhớ lấy - tao không gây mê khi dùng nó đâu. Ngay cả thuốc sát trùng Betadine tao cũng không dùng. Cứ thế mà xẻo thịt thôi.”
Cô kiễng chân khi lùi lại tựa vào trụ cầu thang chạm trổ hoa văn. “Cầm lấy đi.” Cô giúi cho hắn chiếc ví nhỏ thời trang của mình. “Làm ơn. Nó là của anh. Hãy đi đi.”
“Không có chuyện đó đâu. Tao không cần tiền của mày. Nào, nghe tao nói đây. Mày đang nghe tao đấy chứ?”
“Vâng.”
“Mày sống một mình phải không?” hắn hỏi. Câu hỏi có ngay hiệu quả như hắn mong muốn. Sự ngập ngừng của cô đã cho hắn câu trả lời. “Không.” Cô cố che đậy, nhưng quá muộn rồi.
Trên tường có ba hộp thư. Chỉ người có tên ghi trên hộp số hai là còn độc thân: L. Brandt.
“Nào ta lên lầu thôi, cô Brandt.”
“Tôi sẽ không...”
“Có, mày sẽ lên. Không có lý do gì phải nói dối. Đi ngay, trước khi mày không còn cơ hội.”
Không đầy hai mươi giây cả hai đã có mặt trong căn hộ của cô trên tầng hai. Căn phòng khách, giống như chính L. Brandt, ngăn nắp và quy củ. Những tấm hình đen trắng cảnh hôn nhau treo trên tường. Poster phim - Sleepless in Seattle, An otticer and a Gentleman. Cô nàng hẳn là người lãng mạn bẩm sinh. Ở một vài khía cạnh, Sullivan cũng thế - ít ra là hắn nghĩ vậy.
Người cô cứng đờ như khúc gỗ khi hắn bế cô lên. Cô là người nhỏ nhắn: chỉ cần một tay để đưa cô vào phòng ngủ, sau đó là đặt cô lên giường, và cô nằm đó bất động.
“Em rất đẹp,” hắn nói. “Rất đáng yêu. Như một con búp bê hoàn mỹ vậy. Bây giờ, nếu em không phản đối, anh muốn xem phần còn lại của gói hàng.”
Hắn dùng con dao mổ cắt đứt khuy bộ vét đắt tiền của cô. L. Brandt bị lột hết quần áo, cô chuyển từ trạng thái tê liệt sang mềm nhũn, nhưng ít ra hắn không phải nhắc cô giữ im lặng.
Hắn sờ áo ngực và quần lót màu đen thêu ren của cô. Vào ngày thường cũng vậy. Cô không mặc quần tất, và cặp chân cô thật tuyệt, thon và hơi rám nắng. Móng chân cô sơn màu đỏ nhạt. Khi cô cố nhắm nghiền mắt lại, hắn tát cô vừa đủ để bắt cô hoàn toàn tập trung. “Nghe tao đây, L. Brandt.”
Có cái gì đó trên bàn trang điểm của cô đập vào mắt hắn. Thỏi son. “Hiểu gì không, đánh chút son vào. Xịt cả nước hoa nữa. Lựa đi.” L. Brandt làm theo lời hắn. Cô biết cô không có lựa chọn nào.
Một tay hắn cầm hàng của mình, tay kia cầm con dao mổ - một hình ảnh cô sẽ không bao giờ, không bao giờ quên được. Sau đó hắn thọc mạnh vào bên trong cô. “Tao muốn mày cùng chơi,” hắn nói. “Cứ giả như là mày phải làm thế đi. Tao chắc trước đây mày làm thế rồi.” Cô cố hết sức, ưỡn cong xương chậu, rên rỉ vài lần, chỉ có điều không nhìn vào hắn.
“Nào, nhìn tao đây,” hắn ra lệnh. “Hãy nhìn tao. Nhìn tao. Nhìn tao. Tốt hơn rồi đấy.” Rồi chuyện đó kết thúc đối với hắn. Với cả hai người. “Tâm sự một chút đã trước khi tao đi,” hắn nói. “Và, tin hay không thì tùy, tao đang định đi. Tao sẽ không làm mày đau. Không hơn những gì tao đã làm.”
Hắn tìm thấy chiếc ví của cô trên sàn nhà. Bên trong có cái hắn đang tìm - một bằng lái xe và một cuốn sổ địa chỉ màu đen. Hắn soi tấm bằng bên dưới ngọn đèn ngủ.
“Vậy đây là Lisa. Trông rất đẹp đối với một tấm ảnh trong giấy tờ của Nhà nước. Tất nhiên, bên ngoài mày còn đẹp hơn nhiều. Bây giờ để tao cho mày xem vài tấm hình nhé.”
Hắn không mang nhiều, chỉ vỏn vẹn bốn tấm, nhưng là những tấm cá nhân hắn thích nhất. Hắn xòe ra trong lòng bàn tay. Lisa lại lạnh cứng cả người. Cứ như chuyện lạ ấy, như thể nếu cô bất động thì có lẽ hắn cũng không nhận thấy cô đang hiện diện.
Hắn giơ những tấm hình lên cho cô xem - từng cái một. “Đây toàn là những đứa tao gặp hai lần. Mày và tao, tất nhiên, mới chỉ gặp nhau một lần. Liệu chúng ta có gặp lại nhau hay không hoàn toàn phụ thuộc vào mày. Mày hiểu không hả? Tao nói có dễ hiểu không?”
“Có.”
Hắn đứng lên và đi vòng đến bên giường nơi cô đang ngồi, cho cô vài giây để nắm bắt những gì hắn nói. Cô che thân bằng tấm ga trải giường. “Mày hiểu tao không hả Lisa? Hiểu thật không? Tao biết, ngay lúc này có thể hơi khó tập trung. Tao hình dung được là như thế.”
“Tôi sẽ không nói - bất kỳ điều gì,” cô thì thầm. ‘Tôi hứa.”
“Tốt, tao tin mày,” hắn nói. ‘Tuy nhiên để phòng xa, tao cũng sẽ mang cái này đi.”
Hắn cầm cuốn sổ địa chỉ lên, mở đến mục B. “Đây rồi. Tom và Lois Brandt. Có phải đó là bố mẹ không? Bãi biển Vero, Florida. Tin là chỗ đấy rất đẹp. Bãi biển Treasure.”
“Ôi, Chúa ơi, xin hãy làm ơn,” cô rên rỉ.
“Hoàn toàn tùy thuộc vào mày, Lisa ạ,” hắn nói. “Tất nhiên, nếu mày hỏi tao, thì có kết cục như đứa khác trong những bức hình này sẽ là một điều đáng tiếc đối với mày. Mày biết đấy - chặt ra từng khúc, rồi may lại. Và bất kể thứ gì khác tao có hứng vào lúc ấy.”
Hắn nâng tấm ga lên và nhìn kỹ cô thêm lần nữa. “Trong trường hợp của mày thì đó sẽ là các bộ phận đẹp, nhưng bộ phận của ai mà chả như nhau.”
Dứt lời, hắn bỏ Lisa Brandt lại một mình cùng những ký ức về hắn.