“ĐÂY LÀ LÝ DO VÌ SAO TÔI KHÔNG ĐEO CÀ VẠT.”
John Sampson kéo cái nút siết chặt quanh cổ và rút phắt cái thứ chết tiệt đó ra. Anh ném nó và chỗ cà phê còn lại vào thùng rác. Ngay lập tức anh ước giá mình chưa đổ cà phê đi. Anh và Billie đã thức trắng suốt nửa đêm qua với Djakata và bệnh cúm của con bé. Cái anh cần ngay lúc này là cả một xe tải catteine.
Khi chuông điện thoại trên bàn làm việc reo, anh không có tâm trạng nói chuyện với bất kỳ al về bát cứ điều gì. “Ừ, cái gì đấy?”
Bên kia đầu dây vang lên giọng một phụ nữ. “Đây có phải là số máy của thám tử Sampson không?”
“Sampson đây. Có chuyện gì vậy?”
“Tôi là thám tử Angela Susan Anton. Tôi làm việc ở Đơn vị Tấn công Tội phạm Tình dục, công tác ở Quận Nhì.”
“Vâng.” Anh chờ Anton liên kết vài điểm cho mình.
“Tôi hy vọng kéo được anh vào một vụ đang gây náo động, ngài thám tử ạ. ở đây chúng tôi đang lâm vào ngõ cụt.”
Sampson mò tìm hộp cà phê trong thùng rác. Tốt rồi! Nó đã rơi đúng chiều.
“Vụ nào cơ?”
“Cưỡng hiếp. Xảy ra tại Georgetown đêm qua. Người phụ nữ được điều trị tại GUH[1], nhưng tất cả những gì cô ta khai chỉ là cô ta bị tấn công. Cô ta sẽ không nhận dạng thằng khốn đó. Không hề mô tả nhân dạng hắn. Suốt cả buổi sáng tôi làm việc với mà không đi đến đâu. Ngài thám tử này, tôi chưa từng thấy chuyện gì như thế. Mức độ sợ hãi mà cô ta biểu lộ.”
Sampson kẹp điện thoại vào tai và viết nguệch ngoạc vài ghi chú lên một tấm phiếu phía trên đề “Cha Pad”, đồ trang trí lặt vặt Billie tặng anh nhân Ngày của Cha. “Đến giờ vẫn ổn. Nhưng thám tử này, tôi muốn biết vì sao cô lại gọi cho tôi.”
Anh lại nhấp một ngụm cà phê dở ẹc, và tự dưng thấy nó cũng không đến nỗi nào.
Anton ngừng một lát trước khi trả lời. “Tôi biết Alex Cross là bạn anh.” Sampson đặt bút xuống và ngả người ra ghế. “Giờ thì tôi hiểu rồi.”
“Tôi hy vọng anh có thể...”
“Tôi nghe cô nói to và rõ lắm, thám tử Anton ạ. Cô muốn tôi dắt mối cho cô hả?”
“Không,” Anton nói nhanh. “Rakeem Powell cho tôi biết hai anh phối hợp rất ăn ý khi cùng nhau điều tra những vụ giết người hàng loạt. Tôi muốn cả hai anh cùng tham gia vụ này. Này, tôi nói thật đấy.”
Sampson im lặng, anh chờ xem liệu Anton bỏ cuộc hay bám trụ thêm chút nữa.
“Chúng tôi đã gửi tin nhắn cho bác sĩ Cross đêm qua và sáng nay, nhưng tôi phải nghĩ rằng tất cả mọi người, quá nhiều người muốn chút thời gian của anh ấy. Bây giờ anh ta đang hành nghề tự do.”
“Phải, cô nói đúng, mỗi người đều cần một chút thì giờ của anh ấy,” Sampson nói. “Nhưng Alex là một gã cừ. Anh ấy tự lo cho mình được và sẽ tự đưa ra quyết định. Sao cô không thử gọi lại cho anh ấy?”
“Thám tử Sampson, kẻ tình nghi này là một tên khốn cực kỳ bệnh hoạn. Tôi không có vinh dự được làm mất thì giờ của bất kỳ ai, trong đó có cả của tôi, vào vụ này. Vì vậy, nếu tôi có làm anh khó chịu theo cách này hay cách khác, thì anh có thể bỏ quá cho, dẹp mấy chuyện nhảm nhí đi và cho tôi biết anh có giúp tôi hay không?”
Sampson nhận ra giọng điệu này và nó làm anh mỉm cười. ‘Thôi được, vì cô đã nói thế - được, tôi đồng ý. Tôi không thể hứa điều gì về Alex. Nhưng tôi sẽ xem có thể làm được gì.”
“Tuyệt. Cảm ơn anh. Tôi sẽ gửi các hồ sơ qua chỗ anh ngay bây giờ. Trừ phi anh muốn đến đây lấy chúng.”
“Gượm đã nào. Các hồ sơ? Số nhiều à?”
“Tôi nói lướt quá à, thám tử Sampson? Tôi gọi hoàn toàn là vì các anh có kinh nghiệm xử lý những vụ... hàng loạt.”
Sampson cọ ống nghe vào thái dương. “Phải, tôi nghĩ cô nói hơi tắt. Lúc nãy chúng ta cũng có nói đến án mạng à?”
“Không phải giết người hàng loạt,” Anton nói như đinh đóng cột. “Mà là cưỡng hiếp hàng loạt.”
❀ ❀ ❀
[1] Viết tắt của Georgetown University Hospital: Bệnh viện Đại học Georgetown.