ĐÊM HÔM SAU Đồ tể vẫn còn ở DC. Hắn biết chính xác Jimmy Mũ nghĩ gì, tuy nhiên vì Jimmy quá hèn nhát và sợ chết nên không dám hỏi hắn, Mày có biết mày đang làm cái chết tiệt gì không? Hay Tại sao chúng ta vẫn ở Washington hả?
Thực ra hắn biết mình đang làm gì. Hắn lái chiếc Chevy Caprice ăn cắp có cửa sổ sơn màu qua khu Southeast, tìm một ngôi nhà đặc biệt, sẵn sàng ra tay lần nữa, và tất cả cũng chỉ vì Marianne, Marianne và cái miệng bép xép của cô nàng.
Hắn đã có địa chỉ trong đầu và nhận ra mình gần đến nơi rồi. Hắn còn phải đảm nhiệm thêm một vụ nữa, rồi hắn và Jimmy cuối cùng sẽ có thể biến khỏi Washington. Chấm hết.
“Đường phố quanh đây làm tao nhớ nhà quá,” Jimmy Mũ cất giọng từ băng ghế sau. Nó đang cố gáy một cách bình thường và dửng dưng về việc hai đứa quanh quẩn ở DC. quá lâu sau khi trừ khử xong tay trùm người Hoa.
“Tại sao vậy?” Đồ tể hỏi giọng đầy mỉa mai. Hắn biết tỏng Jimmy sẽ nói gì. Gần như lúc nào hắn cũng đi guốc trong bụng nó. Của đáng tội, lòng dạ dễ đoán của Jimmy lúc nào cũng làm hắn thấy thoải mái.
“Mọi thứ ngày càng như cứt ấy, mày thấy đấy, ngay trước mắt chúng ta, hệt như ở Brooklyn vậy. Đấy chính là lý do tại sao cho mày đấy. Thấy lũ mọi đen đang lang thang trên các góc phố chứ? Đứa chết tiệt nào thèm đến sống ở đây nữa chứ? Sống như thế này à?”
Michael Sullivan mỉm cười, nhưng đó không phải là cái cười vui. Mũ thỉnh thoảng vẫn có thể ngu si và gây khó chịu. “Nếu mấy lão nghị thích, thì chúng có thể xử lý toàn bộ mớ hổ lốn này. Không khó lắm đâu, Jimmy.”
“Chà, Mikey, mày từ bi quá. Có lẽ mày nên nhảy vào chính trường.” Jimmy Mũ lắc đầu và ngoảnh mặt ra cửa xe. Nó biết không nên già mồm quá.
Thế mày không tự hỏi chúng ta đang làm cái quái gì ở đây à? Mày không nghĩ tao khùng hơn lũ chuột nhà khốn kiếp cuối cùng ở đảo Coney chứ? Hay mày muốn biến ra khỏi xe. Nhằm thẳng Ga Union, rồi nhảy tàu quay lại New York hả Jimmy, thằng con trai của tao.” Vừa nói Đồ tể vừa cười, vì thế Mũ biết chắc không sao nếu nó cũng phá lên cười. Chắc là được. Nhưng năm trước nó đã chứng kiến Sullivan làm thịt hai “chiến hữu” của chúng, một bằng gậy bóng chày, một bằng chiếc cờ lê của thợ sửa ống nước. Cẩn tắc vô áy náy mà. “Vậy bọn mình đang làm gì ở đây hở?” Mũ hỏi. ‘Trong khi tụi mình phải trở về New York rồi.” Đồ tể nhún vai. “Tao tìm nhà một thằng cớm.” Mũ nhắm nghiền mắt lại. “Chà chà, lạy Chúa tôi. Không phải cớm. Tại sao lại là cớm chứ?” Sau đó nó kéo sụp chiếc mũ mềm xuống mặt. “Để không nhìn thấy tai họa,” nó lẩm bẩm.
Đồ tể nhún vai, nhưng hắn khoái chí. “Cứ tin tao. Đã bao giờ tao làm mày thất vọng chưa hả? Đã bao giờ tao làm gì thái quá chưa?”
Cả hai đứa cùng phá lên cười. Đã bao giờ Michael Sullivan làm gì thái quá chưa? Có khi nào hắn không làm gì thái quá mới đúng ấy.
Phải mất hai mươi phút nữa để tìm ra ngôi nhà. Đó là một ngôi nhà hai tầng hình chữ A, trông cứ như mới được sơn lại, trên bệ cửa sổ có đặt chậu trồng hoa.
“Gã cớm sống ở đây hả? Không quá tệ. Hắn sửa sang cũng tươm tất đấy.”
“Phải, Jimmy ạ. Nhưng tao muốn nhảy vào đó phá phách chút đỉnh. Có lẽ phải dùng đến cưa. Lại còn phải chụp vài kiểu ảnh nữa chứ.”
Mũ nhăn mặt. “Có nên không? Tao thực sự nghiêm túc đấy.”
Đồ tể nhún vai. “Tao biết mày nghiêm túc mà. James này, tao có thể nhìn thấy điều đó. Tao cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ bộ não làm việc quá giờ của mày.”
“Gã cớm đó có tên chứ?” Mũ hỏi. “Điều đó cũng chẳng quan trọng gì.”
“Điều đó chẳng quan trọng gì. Tên gã cớm là Alex Cross.”