“DAO NÀY ĐÃ DÍNH MÁU RỒI,” Đồ tể nói bằng giọng thì thầm trong cổ họng làm cô sợ hết hồn. “Cô em thấy chứ hả?” Rồi hắn sờ vào hạ bộ của mình. “Giờ thì lưỡi dao này sẽ không làm em đau lắm đâu.” Hắn khua con dao trước mắt cô. “Nhưng cái này sẽ làm đau nhiều đấy. Sẽ làm biến dạng khuôn mặt xinh đẹp của cô em suốt đời. Anh không đùa đâu, cô nàng nữ sinh ạ.”
Hắn mở khóa quần jeans và ấn lưỡi dao vào sát cổ họng Marianne Riley - nhưng hắn không cắt cổ cô. Hắn vén váy cô lên rồi kéo tuột chiếc quần lót màu xanh.
Hắn nói, “Anh không muốn cắt cổ cô em. Cô em biết thế, phải không?”
Cô nói không ra hơi, “Tôi không biết.”
“Anh hứa mà, Marianne.”
Sau đó hắn đi vào trong cô thật chậm để không làm cô đau đớn với cú nhấn. Hắn biết mình không nên loạng quạng ở đây lâu, nhưng hắn không muốn bỏ qua cái cửa mình vừa khít của Marianne chút nào. Chó chết, mình sẽ không gặp Marianne, Marianne sau đêm nay nữa. Ít ra cô cũng còn đủ khôn ngoan để không gào thét hoặc chống trả bằng đầu gối hay móng tay. Khi hành sự xong, hắn cho cô xem mấy tấm ảnh hắn mang theo người. Đơn giản là để đảm bảo cô hiểu hoàn cảnh của mình, hiểu tuyệt đối.
“Chính anh chụp những bức ảnh này đấy. Nhìn đi, Marianne. Nào, cô em không được hó hé gì về đêm nay đâu đấy nhé. Không được hó hé với bất kỳ ai, đặc biệt là với cớm. Cô em hiểu chứ?”
Cô gật đầu, không nhìn vào hắn.
“Anh cần cô em nói ra, cô em bé bỏng. Anh cần cô em nhìn anh, dù có thể đau đớn đi chăng nữa.”
“Tôi hiểu,” cô đáp. “Tôi sẽ không nói với bất kỳ ai.”
“Nhìn tao đi.”
Cô nhìn vào mắt hắn, và sự thay đổi nơi cô thật đáng kinh ngạc. Hắn nhìn thấy nỗi khiếp đảm và lòng căm thù, và đó là thứ khiến hắn thích thú. Cần cả một câu chuyện dài để giải thích lý do, một câu chuyện về việc lớn lên ở khu Brooklyn, một câu chuyện bố-con mà hắn thà giữ cho riêng mình.
“Cô em ngoan lắm. Có điều lạ là anh khoái cô em. Ý anh là, anh thực sự có cảm xúc với cô em. Tạm biệt nhé, Marianne, Marianne.”
Trước khi rời khỏi phòng vệ sinh, hắn lục lọi túi xách của cô và lấy chiếc ví. “Để chắc ăn thôi,” hắn nói. “Không được hó hé với bất kỳ ai nhé.” Sau đó Đồ tể mở cửa và bỏ đi. Marianne Riley đổ gập người xuống sàn nhà vệ sinh, toàn thân run rẩy. Cô sẽ không bao giờ quên được những gì vừa mới diễn ra - nhất là những bức hình ghê rợn đó.