Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32
Chương 32

❊ ❊ ❊

GIỜ BỐ HẮN ĐÃ NGỎM TỪ LÂU, nhưng hình ảnh lão khốn kiếp đáng sợ đó chưa bao giờ rời xa ký ức của Sullivan, và trên thực tế, hắn đã nghĩ ra những cách không bình thường để “tẩu thoát” những bóng ma thời thơ ấu.

Khoảng bốn giờ chiều hôm sau hắn đi mua sắm tại trung tâm Tysons Galleria ở McLean, Virginia. Hắn muốn tìm một cái gì đó thật đặc biệt: một cô gái vừa ý. Hắn muốn chơi trò Đèn Đỏ, Đèn Xanh.

Trong vòng nửa tiếng đồng hồ tiếp theo tại Galleria, hắn tiếp cận được một ít người chơi thích hợp ở bên ngoài cửa hàng Saks Đại lộ Năm, trong cửa hàng Nelman Marcus và Lillie Rubln.

Cách vào đề của hắn luôn thẳng tưng và bất di bất dịch. Một nụ cười tươi rói, sau đó là: “Xin chào. Tên anh là Jeff Carter. Anh hỏi em vài câu được không? Em không phiền chứ? Anh sẽ hỏi nhanh thôi, anh hứa đấy.”

Nàng thứ năm hay thứ sáu gì đấy hắn tiếp cận được có gương mặt rất xinh, thánh thiện - gương mặt của Đức Mẹ chăng? - và cô nàng lắng nghe những gì hắn nói. Bốn nàng hắn tán tỉnh trước em này cũng khá dễ chịu. Một nàng thậm chí còn đong đưa nữa cơ, nhưng đều bỏ đi tất. Hắn không thấy bực vì chuyện đó. Hắn thích những người thông minh, mà đàn bà thì vẫn luôn thận trọng với cái kiểu quen biết ất ơ này. Các cụ ngày xưa hay nói thế nào ấy nhỉ? À, cẩn tắc vô áy náy.

“À, thực ra cũng không hẳn là hỏi,” hắn tiếp tục mồi chài Đức Mẹ của trung tâm Gallerla. “Để anh diễn giải theo cách khác nhé. Nếu anh nói điều gì làm cô khó chịu thì anh sẽ dừng lại và đi khỏi đây. Sòng phẳng chưa? Như kiểu Đèn Đỏ và Đèn Xanh ấy.”

“Nghe hơi kỳ,” cô em tóc đen nói. Hắn có thể nói cô nàng có gương mặt tuyệt đẹp và một thân hình ngon nghẻ. Giọng nói của nàng hơi đơn điệu - nhưng mà này, có ai hoàn hảo đâu. Có lẽ cả hắn cũng vậy. “Nhưng trò này vô hại mà,” hắn tiếp tục. “Mà này, anh thấy thích đôi bốt của em đấy.”

“Cảm ơn. Anh nói vậy tôi cũng không phiền gì đâu. Tôi cũng thích nó mà.”

“Em cười cũng duyên nữa. Em biết thế, phải không? Anh chắc là em biết.”

“Thôi nào. Đừng quá lời thế chứ.”

Cả hai cùng phá lên cười, tâm đầu ý hợp đây, Sullivan nghĩ thầm. Dù sao thì trò chơi vẫn tiếp tục. Hắn chỉ phải tránh dính Đèn Đỏ.

“Anh tiếp tục được chứ?” hắn hỏi. Luôn luôn xin phép. Đó là quy tắc hắn áp dụng trong bất kỳ cuộc chơi nào. Luôn luôn lịch sự.

Cô nàng nhún vai, ngước đôi mắt nâu mượt, và sốt ruột đổi chân liên tục. “Tôi đoán, chúng ta đi hơi hơi xa rồi đấy nhỉ?”

“Một ngàn đô,” Sullivan nói. Đây thường là lúc quyết định thắng thua. Ngay... lúc này.

Nụ cười của Đức Mẹ tắt ngúm - nhưng cô nàng không bỏ đi. Trống ngực Sullivan bắt đầu đập thình thịch. Hắn đã khiến cô nàng phải tiếp tục làm theo ý hắn. Lúc này hắn chỉ còn phải hoàn tất vụ đổi chác.

“Không đùa đâu. Anh hứa đấy,” Sullivan nói nhanh, tiếp tục tỏ ra lịch lãm mà không quá lộ liễu.

Đức Mẹ cau mày. “Anh hứa chứ?”

“Một tiếng thôi,” Sullivan nói. Thủ thuật ở đây là cách diễn đạt. Làm sao để điều đó nghe như không có gì ghê gớm, không có gì đáng sợ, không có gì bất bình thường. Chỉ một tiếng. Đúng một ngàn. Sao lại không nhỉ? Có hại gì đâu?

“Đèn Đỏ,” cô nàng nói, và bỏ đi để mặc hắn bực tức, thậm chí không thèm nhìn lại. Hắn thấy cô nàng cũng rất bực mình.

Sullivan nổi điên, tim hắn vẫn đập thình thịch và có cái gì đó cũng sôi sùng sục lên. Hắn muốn túm lấy Đức Mẹ và siết cổ ả ngay giữa khu trung tâm. Hắn muốn băm vằm cô ả. Nhưng hắn thích cái trò chơi nho nhỏ hắn đã sáng chế ra. Trò Đèn Đỏ. Đèn Xanh.

Nửa tiếng đồng hồ sau hắn thử vận may mình bên ngoài cửa hàng Victoria’s Secret tại Trung tâm Thương mại Tysons Corner gần đó - hắn bắt đầu trò chơi “một tiếng” với một em tóc vàng xinh như mộng vận áo thun “Jersey Girl” và quần soóc ngắn cũn cỡn. Tuy nhiên hắn lại không gặp may, và hắn bắt đầu thấy bồn chồn, lo lắng. Hắn cần một chiến thắng, cần được làm tình, cần một liều kích thích.

Cô gái tiếp theo hắn tiếp cận được có mái tóc đỏ óng tuyệt đẹp. Một thân hình tuyệt hảo. Cặp giò dài và hai gò bồng đảo nhỏ nhắn, dễ thương cứ nảy nảy theo nhịp mỗi khi cô nàng nói. Trong lúc chơi trò “một tiếng”, cô nàng khoanh hai cánh tay mảnh dẻ trước ngực. Chà, nói về ngôn ngữ cơ thể nào! Nhưng Tóc Đỏ vẫn không bỏ hắn mà đi. Mâu thuẫn quá nhỉ? Hẳn rồi. Hắn thích tính cách đó ở đàn bà.

“Cho em làm chủ từ đầu chí cuối đấy. Em thích mình tới khách sạn hay về nhà em cũng được. Bất cứ gì em muốn, bất cứ gì em thấy phù hợp. Tùy em hết.”

Cô nàng nhìn hắn trong giây lát, im lặng, và hắn biết cô đang đánh giá hắn - vào thời điểm đó người ta luôn nhìn thẳng vào mắt bạn. Hắn biết em này luôn làm theo sự mách bảo của bản năng. Tùy em hết. Thêm nữa, hẳn cô nàng cũng muốn, hoặc cần một ngàn đô. Và, đương nhiên rồi, hắn cũng bảnh nữa.

Cuối cùng, Tóc Đỏ thì thầm, bởi đâu phải ai cũng cần nghe chuyện đâu, đúng không nào? “Anh có mang tiền mặt theo không?”

Hắn cho cô xem tập tiền một trăm đô.

“Toàn một trăm à?” cô hỏi.

Hắn xòe ra cho cô thấy chúng toàn là một trăm đô. “Em không phiền nếu anh hỏi tên em chứ?” hắn nói.

“Sherry.”

“Tên thật của em đấy à?”

“Sao cũng được, Jeff. Nào đi thôi. Đồng hồ đang chạy đấy. Thời hạn một giờ của anh bắt đầu rồi.”

Rồi cả hai cùng tếch.

Hết một tiếng với Sherry, thực ra gần tiếng rưỡi, Michael Sullivan không phải cho cô cắc nào. Đừng nói một ngàn, một xu cũng không. Tất cả những gì hắn phải làm là cho Sherry xem bộ sưu tập ảnh - và con dao mổ hắn mang theo.

Đèn Đỏ. Đèn Xanh.

Một trò chơi khốn nạn.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.