TÔI HẸN VỚI LAURIE BERGER sẽ sớm quay lại lấy chiếc xe đa năng; sau đó tôi đưa bọn trẻ về nhà, chúng im lặng và bực bội vì phải quay về. Hệt như tôi. Hầu như suốt chặng đường về, tôi đi sau một chiếc xe gia đình ở hãm xung có dán đề can ĐẦU TIÊN LÀ IRAQ, SAU ĐÓ ĐẾN PHÁP. Gần đây tôi đã thấy cảnh này ở khắp Washington.
Từ chiếc máy quay đĩa CD, nhóm Hoobastank đang chơi những bản nhạc chát chúa gần như hỗn loạn, mà lại vẫn ở đúng vị trí. Chúng là con; còn tôi là bố chúng; và tôi lại đang bỏ rơi chúng để đi làm. Việc tôi cần kiếm sống hay có thể tôi phải thực hiện một nhiệm vụ quan trọng với chúng chẳng nghĩa lý gì. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra tại Kentucky và Phố Mười lăm cơ chứ? Tại sao nó phải xảy ra vào hôm nay - dù là chuyện gì đi chăng nữa? Rõ xui xẻo!
“Cảm ơn bố vì ngày thứ Bảy tuyệt vời,” Jannie nói khi xuống xe ở Phố Năm. “Thật tuyệt. Một kỷ niệm đáng nhớ.” Giọng nói trịch thượng, mỉa mai của nó đã ngăn tôi nói lời xin lỗi mà suốt đường về tôi tự nhủ phải nói.
Thay vì đó tôi chỉ nói “Bố sẽ gặp lại các con sau.” Rồi thêm, “Bố yêu các con.” Thực sự, tôi yêu chúng vô bờ.
“Vâng ạ, gặp bố sau. Có lẽ là tuần sau cũng nên, nếu chúng con may mắn,” Jannie tiếp tục và ném cho tôi câu chào giận dữ. Điều đó như mũi giáo đâm suốt tim tôi.
“Rất tiếc,” cuối cùng tôi nói. “Bố rất tiếc. Xin lỗi cáccon.”
Sau đó tôi phóng xe đến Đại lộ Kentucky, nơi tôi phải gặp Ned Mahoney cùng nhóm tinh nhuệ thuộc Đội Giải cứu Con tin của anh ta và tìm hiểu thêm về tình hình khẩn cấp đang diễn ra ở đó.
Kết quả là tôi không thể đến gần Đại lộ Kentucky và Phố Mười lăm. Cảnh sát DC. đã phong tòa tất cả các đường phố trong phạm vi mười dãy nhà. Tình hình xem ra rất nghiêm trọng.
Rốt cuộc tôi phải xuống xe và đi bộ.
“Chuyện gì xảy ra vậy? Anh có nghe nói gì không?” tôi hỏi một người đàn ông đang tha thẩn trên đường, tôi nhận ra đây là anh chàng thu ngân ở cửa hàng bánh trong khu này, nơi tôi thường ghé mua bánh nhân thạch cho bọn trẻ. Không phải cho tôi, tất nhiên rồi.
“Ngày hội của lũ lợn,” anh ta đáp. “Chỗ nào cũng có cớm. Ông anh cứ nhìn quanh mà xem.”
Tôi nhận ra anh ta không hề biết tôi từng là thám tử điều tra các vụ án mạng, và giờ là nhân viên FBI. Tôi gật gù với anh ta, nhưng người ta không bao giờ quen được với cái giọng phẫn nộ và khinh miệt đó, dù đôi khi cũng có lý. “Lợn”, “chó cớm”, bất kể thứ gì một số người chọn để gọi bọn tôi thì bọn tôi vẫn mạo hiểm cuộc sống của chính mình. Nhiều người thực sự không hiểu điều đó là thế nào. Chúng tôi chẳng phải là cái gì gần như hoàn hảo và cũng chẳng huênh hoang nói thế, nhưng ngoài kia nguy hiểm luôn rình rập.
Thử bị ăn đạn khi đang làm nhiệm vụ xem, tay bán bánh kia, tôi muốn nói với anh ta, nhưng lại thôi. Tôi chỉ đi tiếp, nuốt giận thêm lần nữa, đóng vai Chiến binh Hạnh Phúc thêm lần nữa.
Đang căng thẳng thì cuối cùng tôi phát hiện ra Ned Mahoney. Tôi xuất trình giấy ủy nhiệm của FBI để tiến vào gần hơn. Tôi còn chưa biết chuyện khi gì xảy ra, chỉ nghe nói là những con tin chưa được xác định bị bắt vào trong một phòng pha chế, nơi ma túy đang được sản xuất và cắt ra. Trăm nghe không bằng một thấy. Vậy phải bắt ai? Phải có một tên nào đó chứ.
“Bọn tôi mong anh đỏ cả mắt,” Mahoney nói khi thấy tôi đi về phía anh ta. “Alex này, anh sẽ không tin được đống phân này đâu. Tin tôi đi, anh sẽ không tin đâu.”
“Có muốn cược không?” tôi hỏi.
“Mười đô nếu trước đây anh chưa từng thấy cảnh này. Lấy tiền của anh ra đi.”
Chúng tôi ngoắc tay nhau. Tôi thực sự không muốn thua kèo cá cược đó.