MICHALE SULLIVAN KHÔNG THỂ đi thẳng về nhà, về với gia đình hắn ở Maryland, không thể về được sau những gì hắn vừa làm với Benny Fontana và ả nhân tình. Hắn giận điên người, máu hắn sôi lên. Hắn đang hồi tưởng lại quang cảnh từ cửa hàng của ông già hắn ở Brooklyn - mạt cưa chứa trong chiếc thùng cactông cỡ lớn, sàn nhà lát gạch nung trát vữa trắng, những chiếc cưa tay, dao lọc xương, những chiếc móc treo thịt trong phòng lạnh.
Thế rồi hắn đi lang thang quanh Georgetown một lúc để kiếm chuyện nếu như hắn có thể tìm được người vừa ý. Vấn đề là ở chỗ hắn thích những cô nàng của hắn biết giả bộ một tí. Hắn đặc biệt thích các luật sư, thạc sĩ, hay giảng viên kiêm thủ thư, hắn khoái cặp kính của họ, những bộ đồ gài kín cúc, và kiểu tóc cổ hủ của họ. Lúc nào họ cũng tự kiểm soát bản thân.
Hắn muốn giúp họ buông lỏng mình đôi chút, trong khi chính hắn cũng được thư giãn, giải tỏa căng thẳng, và phá vỡ tất cả luật lệ của cái xã hội ngu xuẩn này.
Georgetown là nơi tìm bò lạc lý tưởng đối với hắn. Mấy đứa gái điếm hắn thấy trên phố đều có vẻ hơi tã. Không phải là vì nhiều quá không chọn được, và không phải vào giờ này buổi tối. Hắn đâu cần đến nhiều lựa chọn, hắn chỉ cần một ả ngon lành. Và có lẽ hắn đã ngắm được rồi. Ít ra là hắn nghĩ như vậy.
Nhìn bề ngoài trông cô nàng có vẻ là một luật sư ủy quyền, phục sức ấn tượng trong bộ đồ vải tuýt trang nhã. Đôi giày cao gót gõ nhịp đều đều trên vỉa hè - lối này, lối kia, lối này, lối kia.
Đôi giày hiệu Nikes của Sullivan thì ngược lại, không gây chút tiếng động nào. Với chiếc áo nỉ chui đầu, hắn chỉ là một người chạy bộ ban đêm trong khu phố. Nếu ai đó nhìn ra ngoài cửa sổ, thì đó là những gì họ thấy.
Nhưng chẳng có ma nào nhìn, không mống nào cà, Nàng Vải tuýt ạ. Con chim Vải tuýt, hắn nghĩ và cười gằn. Sai lầm. Của cô nàng.
Cô gái tiếp tục sải bước, cắp dưới tay chiếc ví da và cặp tài liệu như cắp chiếc chìa khóa mở Mật mã Da Vinci, và cô luôn đi theo mép ngoài của vỉa hè - những hành động thông minh của một cô nàng tóc vàng đơn độc trên đường phố vào ban đêm. Sai lầm duy nhất của cô là không nhìn trước ngó sau, không quan sát tình hình xung quanh.
Không nhận ra kẻ chạy bộ đang đi phía sau mình.
Và sai lầm có thể giết bạn, phải không?
Sullivan dừng lại trong bóng tối khi Nàng Vải tuýt đi qua một ngọn đèn đường. Cặp giò đẹp và cặp mông mẩy, hắn nhận xét. Bàn tay trái không đeo nhẫn.
Đôi giày cao gót gõ nhịp đều đều trên vỉa hè, đi qua thêm nửa tòa nhà khác, sau đó cô đi chậm lại trước một dãy nhà gạch đỏ. Một noi thật đẹp. Thế kỷ mười chín. Dẫu vậy, nhìn qua thì một trong những ngôi nhà ấy đã bị chia thành các nhà chung cư ở phía bên trong.
Cô gái lôi từ trong ví ra chùm chìa khóa từ trước khi đi đến cửa trước, và Sullivan bắt đầu chọn thời điểm tiếp cận. Hắn thọc tay vào túi và lấy ra một mẩu giấy. Phiếu giặt là à? Gì đi nữa cũng không thành vấn đề.
Khi cô gái tra chìa vào ổ, và trước khi cô đẩy cửa ra, hắn gọi to, giọng thân thiện. “Này cô ơi! Có phải cô đánh rơi cái này không?”