Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
Chương 4

❊ ❊ ❊

ĐỒ TỂ VÀ JIMMY MŨ cười đến vỡ bụng về chuyến viếng thăm Câu lạc bộ xã hội St. Francis Assisi suốt cả quãng đường theo Đại lộ I-95 về Washington, nơi chúng có một vụ phải thực hiện trong một hai ngày tới. Maggione đã ra lệnh cho chúng dừng chân tại Baltimore và gây chút ấn tượng. Lão trùm ngờ một vài thủ lĩnh địa phương đang tính hớt tay trên của lão. Đồ tể cho rằng hắn đã hoàn thành công việc của mình.

Đó là một phần làm tăng danh tiếng cho Đồ tể: hắn không những giỏi chém giết, mà còn là mối nguy hiểm chết người như cơn nhồi máu cơ tim đối với một người mập khoái trứng chiên và thịt lợn muối xông khói.

Chúng đang vào DC., đi theo tuyến đường có nhiều cảnh đẹp qua Tượng đài Washington và những tòa nhà quan trọng kiểu cách. “Đất nước tôi là mặt trái của đồng tiền[1] Jimmy Mũ nghêu ngao giọng phô rình.

Sullivan cười hô hố. “Mày là một thằng cự phách, con ạ. Mày nghe được câu hát đó ở chỗ quái nào thế? Đất nước tôi là mặt trái của đồng tiền hả?”

“Tại trường của giáo xứ St. Patrick, khu Brooklyn, New York, nơi tao đã học tất tật những gì tao biết về đọc, viết và số học và cũng là nơi tao gặp thằng khốn tên Michael Sean Sullivan này.”

Hai mươi phút sau chúng đỗ chiếc xe Grand Am lại và hòa vào dòng thanh niên đi hoang trên Phố M ở Georgetown. Một lũ sinh viên du đãng chán đời đi hút hít, thêm hắn và Jimmy - cặp sát thủ chuyên nghiệp, Sullivan nghĩ. Vậy thì bên nào thành đạt hơn trong đời? Kẻ nào làm nên cơm cháo, kẻ nào không?

“Có bao giờ mày nghĩ đáng lẽ mày nên vào đại học không?” Mũ hỏi.

“Tao không thể để bị giảm thu nhập. Mười tám tuổi tao đã kiếm được bảy lăm ngàn đô rồi. Hơn nữa, tao thích công việc của mình!”

Chúng dừng chân tại Charlie Malone, một quán rượu địa phương mà Sullivan không hiểu nổi vì lý do gì lại được cánh sinh viên Washington ưa chuộng. Cả Đồ tể và Jimmy Mũ đều chưa học xong phổ thông trung học, nhưng trong quán, Sullivan vẫn dễ dàng bắt chuyện được với hai em nữ sinh tuổi chưa quá đôi mươi, có khi mới mười bảy mười tám. Sullivan đọc nhiều và nhớ hầu hết những gì đã đọc, vì thế hắn hầu như có thể nói chuyện với bất kỳ ai. Vốn tiết mục đêm nay của hắn bao gồm những vụ bắn giết gần đây của lính Mỹ ở Somalia, đôi ba bộ phim mới đang nổi, thậm chí cả một chút thơ ca lãng mạn - Blake và Keats[2] - những thứ có vẻ hấp dẫn các nữ sinh.

Thêm vào sức hấp dẫn của mình, Michael Sullivan còn thuộc loại điển trai, và hắn biết điều đó - mảnh dẻ nhưng rắn chắc, cao mét tám lăm, mái tóc vàng hơi dài và một nụ cười có thể khiến bất kỳ em nào hắn nhắm tới phải lóa mắt.

Vì vậy chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi cô gái Marianne Riley hai mươi tuổi đến từ Burkittsville, Maryland, bắt đầu nhìn hắn bằng ánh mắt đong đưa chả có chút tế nhị nào và chạm vào hắn theo cái cách những cô ả phóng túng thỉnh thoảng vẫn làm.

Sullivan ngả sát người vào cô gái, sực nức mùi hoa dại, “Marianne, Marianne... đã có một bài hát như thế. Giai điệu Calypso[3] phải không nhỉ? Em có biết không? ‘Marianne. Marianne’?”

“Trước thời em rồi anh,” cô gái đáp, nhưng rồi cô nháy mắt với hắn. Marianne có đôi mắt xanh tuyệt đẹp, môi mọng đỏ, và trên mái tóc cài một cái nơ kẻ sọc duyên dáng. Sullivan quyết định một điều về cô nàng này - Marianne có đôi chút lẳng lơ, và điều này rất hợp với hắn. Hắn cũng khoái ỡm ờ.

“Anh biết. Và Ngài Keats, Ngài Blake, Ngài Byron cũng chả trước thời em còn gì?” hắn chọc cô, nụ cười trìu mến của hắn tỏa sáng. Sau đó hắn cầm tay Marianne và hôn nhẹ lên đó. Hắn kéo cô ra khỏi ghế và xoay một vòng theo bài hát của ban nhạc Stones phát ra từ máy hát tự động.

“Chúng ta đi đâu đây?” cô hỏi. “Ngài nghĩ chúng ta sẽ đi đâu, thưa ngài?”

“Không quá xa đâu,” Michael Sullivan đáp. “Thưa cô.”

“Không quá xa ư?” Marianne hỏi. “Thế nghĩa là gì vậy?”

“Em sẽ thấy thôi. Đừng lo. Cứ tin anh.”

Cô gái phì cười, hôn phớt lên má hắn, rồi lại cười. “Giờ làm sao em có thể cưỡng lại được đôi mắt chết người của anh kia chứ?”

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên văn: “My country,’tis of TV”, hát nhại lại câu “My country,’tis of thee” trong bài hát cùng tên của Ani Ditranco.

[2] William Blake (1757-1827) và John Keats (1795-1821): hai nhà thơ nổi tiếng người Anh.

[3] Calypso: phong cách âm nhạc của người Carribe gốc Phi ra đời đầu thế kỷ XX.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.