THÓI QUEN CŨ KHÓ BỎ. Nhưng đây không phải là Kyle Craig hay một kẻ tâm thần nào đó từ quá khứ đến viếng thăm.
Đây là bệnh nhân đầu tiên của tôi.
Vị khách dừng lại ở ngưỡng cửa như thể ngại bước vào. Mặt xịu xuống, và tay nắm chặt khung cửa, cô thở dốc, nhưng cố tỏ ra điềm tĩnh.
“Ông sẽ lắp thêm thang máy chứ?” cô vừa hỏi vừa thở dốc.
“Tôi xin lỗi vì cái cầu thang,” tôi đáp. “Chắc cô là Kim Stafford. Tôi là Alex Cross. Mời cô vào. Có cà phê đấy, hay tôi lấy nước cho cô?”
Cuối cùng, bệnh nhân đầu tiên của phòng khám mới khai trương cũng ì ạch bước vào. Cô là một phụ nữ to cao chắc nịch, khoảng ngoài hai lăm, tôi đoán thế, dù cô ấy cũng có thể đã bốn mươi. Cô ăn mặc nghiêm túc, váy đen và áo khoác trắng trông có vẻ đã cũ nhưng cắt may rất chuẩn, và thắt một chiếc khăn lụa màu xanh tím than.
“Cô nói trên điện thoại rằng Robert Hattield đã giới thiệu cô tới đây?” tôi hỏi. “Tôi từng làm việc với Robert trong lực lượng cảnh sát. Anh ấy là bạn cô à?”
“Không hẳn thế.”
Tốt, không phải là bạn của Hattield. Tôi chờ cô nói thêm, nhưng cô chẳng nói gì cả. Cô đứng giữa phòng, dường như đang lặng lẽ đánh giá mọi thứ trong căn phòng này.
“Chúng ta có thể ngồi kia,” tôi giục. Cô đợi tôi ngồi trước nên tôi chiều theo ý cô.
Cuối cùng thì Kim cũng tự ngồi xuống, cô ngập ngừng ngồi ghé lên mép ghế. Một tay cô run run hồi hộp đặt gần nút thắt của chiếc khăn quàng. Tay kia nắm chặt lại.
“Tôi cần sự giúp đỡ để hiểu một người,” cô mào đầu. “Một người thỉnh thoảng hay nổi cơn điên.”
“Người đó có gần gũi với cô không?”
Cô hoảng hốt. “Tôi sẽ không nói tên anh ta cho ông biết đâu.”
“Không,” tôi nói. “Cái tên không quan trọng. Nhưng người này có phải là thành viên gia đình không?”
“Chồng chưa cưới.”
Tôi gật đầu. “Hai người đính hôn bao lâu rồi? Tôi hỏi thế có được không?”
“Bốn năm,” cô đáp. “Anh ấy muốn tôi giảm cân chút nữa trước khi chúng tôi làm đám cưới.”
Có thể là do thói quen, nhưng tôi đã nghiên cứu hồ sơ về gã chồng chưa cưới của cô. Trong quan hệ của họ, mọi cái đều là lỗi của cô; gã không nhận bất cứ trách nhiệm nào về những hành động của chính mình; trọng lượng của cô là cái cớ để gã bùng.
“Cô Kim à, cô nói anh ta rất hay nổi điên - cô có thể nói kỹ hơn một chút được không?”
“À, chỉ là...” Cô dừng lại suy nghĩ, mặc dù vậy, tôi chắc rằng chính vì xấu hổ chứ không phải vì thiếu căn cứ mà cô phải ngập ngừng. Rồi những giọt nước mắt trào ra trên khóe mắt cô.
“Cô có bị bạo hành không?” tôi hỏi.
“Không,” cô đáp hơi vội. “Không bạo hành. Chỉ là... À, phải. Tôi nghĩ vậy.”
Hơi thở run run, cô có vẻ như không muốn nói nữa. Thay vào đó, cô bỏ chiếc khăn quàng quanh cổ và để nó rơi xuống lòng mình.
Tôi ghét những gì mình nhìn thấy. Thật dễ dàng nhận ra những vết hằn. Chúng chạy quanh cổ cô giống như những đường viền mờ mờ. Trước đây tôi đã thấy những vết hằn kiểu này. Thường là ở trên những xác chết.