Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
Chương 42

❊ ❊ ❊

TẤT CẢ NHỮNG GÌ TÔI PHẢI LÀM là tiếp tục sống, đúng không? Hãy tạo ra vài thay đổi khôn ngoan trong cuộc đời mình. Tôi đã bỏ đi chiếc xe cũ của Maria và hướng tới một chiếc xe đa năng cho cả nhà. Sao thay đổi lại khó khăn như vậy? Và tại sao tôi cứ mãi thất bại khi muốn thay đổi nhỉ?

Alex có một cuộc hẹn hò quan trọng, tôi tự nhủ nhiều lần trong ngày thứ Sáu sau đó. Đấy là lý do tôi chọn nhà hàng New Heights trên Phố Calvert trong Công viên Woodley. New Heights là nơi thích hợp cho những cuộc hẹn hò quan trọng. Bác sĩ Kayla Coles sẽ gặp tôi ở đó sau khi nàng xong việc - sớm, theo tiêu chuẩn của nàng - vào lúc chín giờ.

Tôi ngồi xuống bàn, một phần vì sợ người ta có thể để thực khách khác ngồi nếu Kayla đến muộn - mà nàng đến muộn thật, khoảng mười lăm phút sau đó.

Việc nàng đến muộn không thành vấn đề đối với tôi. Tôi chỉ thấy vui khi gặp nàng. Kayla là một phụ nữ khả ái có nụ cười rạng rỡ, nhưng quan trọng hơn, tôi thích được ở bên nàng. Có vẻ như chúng tôi luôn có cái gì đó để tâm tình. Trái ngược với nhiều đôi tôi biết.

“Chà,” tôi thốt lên và nháy mắt khi nhìn thấy nàng lướt qua phòng ăn. Nàng đi đôi giày đế bằng, có thể vì không có chúng nàng đã cao tới mét bảy tám, cũng có thể bởi nàng là người chừng mực và không chịu được sự bất tiện khi đi giày cao gót.

“Chà, cả anh nữa kìa! Trông anh cũng bảnh lắm, Alex. Cả khung cảnh ngoài kia nữa. Em thích nơi này đấy.”

Trước đó tôi đề nghị được ngồi bên cửa sổ nhìn ra Công viên Rock Creek, và phải thừa nhận là nó khá ngoạn mục. Cũng có thể nói như thế về Kayla, nàng diện áo khoác lụa màu trắng với áo hai dây màu be, quần đen dài, quấn chiếc khăn màu vàng trang nhã quanh eo và thả sang bên một cách nhẹ nhàng.

Chúng tôi gọi chai Pinot Noir rồi thưởng thức một bữa ăn tuyệt vời, đặc biệt là món patê đậu đen và phó mát dê mà chúng tôi ăn chung; món cá hồi Bắc cực của nàng, món biptêt thăn bê rắc tiêu của tôi; và bánh hấp chocolate độn kẹo hạt dẻ cho cả hai. Tất cả mọi thứ ở nhà hàng New Heights đều đem lại cảm giác tuyệt diệu cho chúng tôi: những cây anh đào phía trước nhà hàng, đang trổ hoa vào mùa thu; một số tác phẩm nghệ thuật địa phương khá thú vị trên tường; mùi vị ngon lành của đồ ăn - thì là, tỏi nướng - tràn ngập phòng ăn; ánh nến lung linh ở tất cả mọi nơi chúng tôi để mắt đến. Tuy nhiên, mắt tôi chỉ nhìn Kayla là chính, thường là nhìn vào mắt nàng, đôi mắt nâu sâu thẳm, đẹp và thông minh.

Sau bữa tối, chúng tôi tản bộ trên cầu Duke Ellington về phía khu Adam Morgan và Đường Columbla. Chúng tôi dừng lại tại một trong những cửa hàng tôi yêu thích ở Washington, cửa hàng băng đĩa

Crooked Beat, mua cho nàng vài đĩa Alex Chilton và Coltrane do Neil Becton, một trong những ông chủ ở đây đồng thời là một người bạn cũ từng có thời viết cho tờ Washington Post, bán. Sau đó Kayla và tôi tới làng Kabani, chỉ cách con phố có vài bước chân. Chúng tôi uống mojito[1] và xem kịch một tiếng đồng hồ.

Trên đường ra xe, chúng tôi cầm tay nhau và tiếp tục chuyện trò rôm rả. Thế rồi Kayla hôn lên... má tôi.

Tôi không biết cái gì khiến nàng làm vậy. “Cảm ơn anh vì một buổi tối vui vẻ,” nàng nói. “Tối nay thật tuyệt vời, Alex ạ, hệt như anh vậy.”

“Dễ chịu phải không?” tôi đáp lại trong khi vẫn còn hơi quay cuồng bởi cái nụ hôn như em gái hôn anh trai đó.

Nàng mỉm cười. “Em chưa từng thấy anh thư thái như vậy.”

Tôi nghĩ đó là điều tuyệt nhất mà lẽ ra nàng nên nói từ lúc nãy, và nó phần nào đền bù cho nụ hôn lên má. Một phần nào thôi.

Sau đó Kayla hôn lên môi tôi, và tôi đáp lại. Điều đó tuyệt hơn nhiều, và cả phần còn lại của đêm hôm ấy trong căn hộ của nàng trên Đồi Capitol cũng tuyệt như vậy. Dù chỉ trong vài tiếng đồng hồ, nhưng tôi có cảm giác như cuộc đời tôi lại bắt đầu có chút ý nghĩa.

❀ ❀ ❀

[1] Một loại coctail gồm năm thành phần: rượu rum, đường mía, chanh, nước có ga và bạc hà.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.