TÔI VỪA MỚI KẾT THÚC phiên khám bệnh cuối cùng trong ngày và đang xem xét lại hồ sơ cũ về vụ sát hại Maria thì có tiếng gõ cửa ầm ầm không mong đợi. Chuyện gì nữa đây?
Tôi mớ cửa và thấy Sampson đứng ngoài hành lang.
Một tay cậu ta kẹp cả thùng mười hai chai bia Corona, và thùng bia nhỏ bé trông khá buồn cười so với thân hình anh chàng. Có chuyện gì rồi đây.
“Rất tiếc,” tôi nói. “Tớ không cho phép mình uống bia rượu trong khi làm việc.”
“Được rồi. Thì theo ý cậu vậy. Tối nay tớ và những người bạn tưởng tượng của tớ sẽ vui vẻ với nhau vậy.”
“Nhưng thấy cậu rõ ràng đang cần chữa trị như thế nào, nên lần này tớ sẽ phá lệ.”
Sampson đưa cho tôi chai bia lạnh khi tôi để cậu ta vào. Dứt khoát đang xảy ra chuyện gì đó. Trước đây đã bao giờ Sampson đến văn phòng của tôi đâu.
“Nhìn quanh đây cũng được đấy,” cậu ta nói. “Tớ còn nợ cậu một giỏ cây treo hay cái gì đó.”
“Đừng có chọn mấy thứ đồ trang trí cho tớ. Miễn đi.”
Ba mươi giây sau chiếc máy quay đĩa bắt đầu chơi nhạc của Commodores - do Sampson chọn - còn cậu ta ngồi cái phịch xuống ghế sofa. Nhìn nó chỉ như chiếc ghế đôi khi anh chàng ngồi lên.
Nhưng trước khi tôi kịp mở miệng thì cậu ta đã nói. “Cậu biết Kim Stafford chứ?”
Tôi tợp ngụm bia che giấu phản ứng của mình. Kim là bệnh nhân cuối cùng trong ngày của tôi. Cũng có lý nếu có thể Sampson đã thấy cô ta rời khỏi đây, nhưng làm sao anh chàng này lại biết cô ta là ai, cái này thì tôi hoàn toàn mù tịt.
“Sao cậu lại hỏi thế?”
“À, tớ là lính trinh sát mà lại... Tớ vừa trông thấy cô ta bên ngoài. Cô ta là kiểu người khó mà nhầm được. Bạn gái của Jason Stemple đấy.”
“Jason Stemple?” Sampson nói cứ như thể tôi biết người này là ai vậy. Và lạ lùng thay, tôi biết hắn, chỉ không biết tên hắn mà thôi.
“Tay này làm ở Quận Sáu,” Sampson nói. ‘Tớ đoán anh ta vào lực lượng sau khi cậu nghỉ việc.”
“Quận Sáu? Chẳng lẽ hắn là cảnh sát?”
“Phải. Tớ không tỵ với anh ta. ở chỗ đó dạo này cũng mệt lắm.”
Đầu óc tôi quay cuồng, và tôi cảm thấy hơi buồn nôn. Jason Stemple mà là cảnh sát ư?
“Vụ Georgetown sao rồi?” tôi hỏi hầu như để đánh lạc hướng Sampson.
“Chả có gì mới cả,” cậu ta nói, và chuyển ngay sang đề tài mới. “Tớ đã tiếp cận ba trong số bốn nạn nhân được xác nhận, vậy mà vẫn chưa đâu vào đâu.”
“Thế không ai nói gì hết cả sao? Sau những gì xảy ra với họ? Khó tin nhỉ. Cậu không nghĩ vậy hay sao hả John?”
“Tớ có nghĩ thế. Hôm nay tớ nói chuyện với một phụ nữ, đại úy quân đội, cô ta thừa nhận kẻ hiếp dâm đe dọa sẽ trừng trị gia đình mình khá khủng khiếp. Thế đã là nhiều hơn những gì cô ta muốn nói.”
Chúng tôi uống nốt chai bia trong im lặng. Suy nghĩ của tôi cứ nhảy qua nhảy lại giữa vụ của Sampson và vụ Kim Statford cùng vị hôn phu làm cảnh sát của cô ta.
Sampson nốc cạn chỗ bia Corona còn lại; đoạn ngồi dậy và đưa cho tôi chai khác. “Nghe này,” anh nói. “Tớ còn một cuộc lấy cung nữa phải làm - nữ luật sư bị cưỡng hiếp. Thêm một cơ hội nữa để khai thác.” Chà, chà, cơ hội đây rồi.
“Chiều thứ Hai hả?”
Tôi xoay mình trên ghế nhìn vào cuốn sổ hẹn trên bàn làm việc, vẫn chưa đâu vào đâu. “Chết tiệt, tớ có hẹn hết rồi.”
Tôi mở chai bia thứ hai. Một vệt sáng dài hắt vào qua tấm rèm gỗ, tôi đưa mắt nhìn theo nó tới chỗ Sampson ngồi và đang nhìn tôi với ánh mắt nặng nề. Người Núi, đó là một trong những cái tên tôi đặt cho cậu ta. Hay John-Kép.
“Mấy giờ ngày thứ Hai?” cuối cùng tôi hỏi.
“Ba giờ. Tớ sẽ đón cậu, bồ ạ.” Cậu ta chồm tới và cụng chai với tôi. “Cậu biết không, cậu làm tốn của tớ vừa vặn bảy đô.”
“Thế là thế nào?”
“Thùng bia mười hai chai ấy mà,” cậu ta nói. “Nếu biết cậu dễ thế này thì tớ đã lấy thùng sáu chai.”