Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67
Chương 67

❊ ❊ ❊

TÔI CÓ BUỔI ĐIỀU TRỊ nữa cho Kim Stafford, và khi bước vào, cô ta đeo kính đen trông giống như người đang lẩn trốn. Dạ dày tôi sắp rơi xuống sàn nhà gạch đỏ. Tôi lấy làm lạ là lĩnh vực chuyên môn của tôi lại hợp với trường hợp này.

Bây giờ, khi đã biết chồng sắp cưới của Kim là ai, tôi càng khó tôn trọng ước nguyện giữ hắn đứng ngoài vụ này của cô ta. Tôi muốn đương đầu với đống phân đó theo cách tồi tệ nhất.

“Cô Kim à,” lựa lúc thích hợp khi chưa quá sa đà vào buổi tư vấn tôi đã hỏi, “Sam có giữ vũ khí trong căn hộ không?” Sam là cái tên chúng tôi thỏa thuận sử dụng trong các buổi tham vấn của chúng tôi, Sam cũng còn là tên của con chó bull đã cắn Kim hồi cô ta còn nhỏ.

“Một khẩu súng lục để trong ngăn kéo chiếc bàn đầu giường,” cô ta đáp.

Tôi cố không thể hiện nỗi lo tôi đang cảm nhận, âm thanh cảnh báo vang lên trong đầu tôi. “Có bao giờ anh ta chĩa súng vào cô không? Có dọa sẽ bắn không?”

“Chỉ một lần,” Kim đáp, và rứt những sợi vải của chiếc váy. “Chuyện đó xảy ra cách đây một thời gian. Nếu tôi mà nghĩ anh ấy không giỡn thì tôi đã bỏ anh ấy rồi.”

“Kim, tôi muốn bàn với cô về một kế hoạch an toàn,” tôi nói.

“Ý anh là sao?”

“Nên tính đến một khoản phòng thân,” tôi nói. “Để dành tiền, cất vali hành lý ở một nơi nào đó; tìm một nơi cô có thể tới - trong trường hợp cô phải nhanh chóng đi khỏi đây.”

Tôi không biết vì sao lúc ấy cô lại gỡ kính ra, nhưng đó là khi cô ta quyết định cho tôi thấy đôi mắt huyền của mình. “Tôi không thể, bác sĩ Cross ạ,” cô ta nói. “Nếu tôi lên kế hoạch rồi thì tôi phải thực hiện theo. Và tôi biết anh ấy chắc chắn sẽ giết tôi.”

Sau buổi làm việc ngày hôm ấy, tôi nghe hộp thư thoại trước khi ra về. Chỉ có một tin nhắn của Kayla gửi đến.

“Vâng, em đây. Chớ giật mình nhé vì bà Nana cho phép em tối nay nấu bữa tối cho cả nhà. Trong bếp của bà nhé! Nếu không choáng quá thì em đã nói là rất mong đợi chuyện này. Vì thế, em phải gọi vài cuộc về nhà, sau đó sẽ ghé cửa hàng. Rồi có khi em tự bắn vào mình một phát ở bãi đỗ xe mất. Nếu không, em sẽ gặp anh ở nhà vào khoảng sáu giờ. Đó là nhà anh mà.”

Khi tôi nhận tin nhắn thì đã sáu giờ. Tôi cố tống buổi điều trị rắc rối cho Kim ra khỏi đầu, nhưng chỉ làm được phần nào. Tôi hy vọng cô ta sẽ ổn, và tôi không chắc liệu có nên cố xía vào đời tư của cô ta như hiện giờ hay không. Lúc tôi về đến Phố Năm và vội vã vào nhà, Kayla đã ở trong bếp. Nàng đeo chiếc tạp dề yêu thích của Nana và đang đẩy miếng sườn quay vào lò.

Nana ngồi thẳng người bên bàn bếp với ly vang trắng chưa đụng tới ở trước mặt. Giờ thì món này mới thú vị đây.

Các con tôi cũng đang tung tăng quanh bếp, rõ ràng chúng chờ xem Nana có thể ngồi im được bao lâu.

“Hôm nay thế nào, hả bố?” Jannie hỏi. “Điều hay nhất hôm nay là gì thế ạ?” nó hỏi.

Câu hỏi đó mang lại nụ cười rạng rỡ cho cả hai chúng tôi. Đó là câu đôi khi chúng tôi muốn được hỏi nhau quanh bàn ăn. Chúng tôi làm vậy đã nhiều năm rồi.

Tôi nghĩ về Kim Stafford, rồi tôi nghĩ đến vụ cưỡng hiếp ở Georgetown và phản ứng của Nana đối với việc tôi đang điều tra vụ đó. Suy nghĩ về Nana đưa tôi trở lại thực tại, với câu trả lời cho Jannie.

“Cho đến giờ ấy à?” tôi nói. “Là thế này nhé. Ở đây, bên các con chính là điều tốt đẹp nhất.”

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.