THÓI QUEN NÀY ĐÃ ĂN VÀO MÁU HẮN...
Đồ tể có thói quen theo dõi những thông tin về cảnh sát Washington bất kỳ khi nào hắn có mặt tại DC., và làm sao có thể bỏ lỡ vụ này được chứ. Đúng là một vụ đ... tập thể cao cấp, hắn nghĩ thầm. SWAT chống lại Đội Giải cứu Con tin. Thú vị thật.
Vài năm gần đây hắn không nhận làm tạp nham nữa, “làm ít, nhưng chất”. Ba hay bốn vụ giết mướn quan trọng một năm, khuyến mãi thêm vài vụ cho các ông trùm. Vậy là quá thừa để thanh toán mớ hóa đơn. Ngoài ra, ông trùm mới Maggione Con[1] cũng không khoái hắn lắm. Chỉ có một vấn đề là hắn nhớ sự hồi hộp, kích động, bắn giết liên miên. Vì thế mà hắn có mặt tại đây, “Vũ hội của Cảnh sát!”
Hắn vừa cười vừa dừng chiếc Range Rover cách nơi có khả năng xảy ra đọ súng khoảng hơn chục dãy nhà. Hê hê, phải, chắc chắn khu vực này đang loạn hết cả lên. Thậm chí đã xuống đi bộ nhưng hắn cũng không thể nào đi quá vài dãy nhà trên Đại lộ Kentucky. Trong lúc đi về phía hiện trường, hắn đếm được hơn hai chục chiếc xe của Sở Cảnh sát DC. đậu trên phố. Thêm hơn chục xe tuần tra nữa.
Sau đó hắn nhìn thấy những chiếc áo khoác Windbreaker màu xanh của FBI - mấy thằng nhóc Đội Giải cứu Con tin kia chắc là đến từ Quantico. Chết tiệt! Hẳn phải là những thằng cự phách nhất. Như hắn. Vụ này hay đây, và bất kỳ giá nào hắn cũng sẽ không bỏ lỡ, dù có mặt ở đây cũng hơi nguy hiểm. Kế đó hắn tia thấy một vài chiếc xe của sở chỉ huy. Và tại “khu vực cấm vào”, hay bên trong vành đai, hắn nghĩ hắn đã nhận ra “kẻ chỉ huy vụ này.”
Rồi Michael Sullivan lại nhìn thấy điều gì đó khiến hắn khựng lại và tim đập nhanh hơn một chút. Một gã vận thường phục đang trao đổi với một trong những đặc vụ FBI.
Sullivan biết thằng cha đó, người mặc thường phục. Tên hắn là Alex Cross, phải rồi, gã và Sullivan từng dính dáng đến nhau. Và rồi hắn nhớ một điều khác - Marianne, Marianne. Một trong những nạn nhân hắn yêu thích và những bức ảnh.
Chuyện này mỗi lúc một hấp dẫn đây.
❀ ❀ ❀
[1] Junior (hoặc Jr): chỉ người con trai trùng tên với bố. Ở đây là Maggione Con.