TÔI ĐÃ LÀM VIỆC MỘT NGÀY DÀI, THẬT DÀI, nhưng đêm hôm sau thì bị kẹt.
Hàng tuần, Nana có buổi dạy cho một lớp học đọc tại khu nhà tạm dành cho những người vô gia cư do Hội Truyền giáo mở trên Phố Bốn, và tôi phải ở nhà cùng lũ nhỏ. Khi ở bên chúng, tôi chẳng còn muốn đi đâu nữa cả. Vấn đề rắc rối, đôi khi, lại đưa tôi về nhà.
Tối nay tôi đóng vai bếp trưởng. Tôi làm món xúp đậu trắng, món khoái khẩu của tôi và bọn trẻ, cùng với sa lát Cobb[1], và tôi đã mang về ít bánh mì phó mát mới ra lò mua ở tiệm bánh gần văn phòng của tôi. Món xúp ngon gần bằng Nana náu. Thỉnh thoảng tôi cứ nghĩ bà có đến hai công thức nấu cho mỗi món - một bà giữ trong đầu và một bà mách cho tôi, ém nhẹm đi vài thành phần chủ chốt. Đấy là bí kíp của bà, và tôi ngờ rằng nó đã thay đổi nhiều trong nửa cuối thế kỷ qua.
Sau đó tôi và bọn trẻ thả sức tập đấm bao cát ở dưới tầng trệt. Jannie và Dam thay nhau đấm liên hồi vào bao da, trong khi Ali cho xe tải chạy quanh tầng hầm mà cu cậu tuyên bố là Quốc lộ I-95!
Sau đó bố con tôi lại di cư lên lầu để dự giờ học bơi với cậu em út. Đúng thế, phải nói là, tập bơi. Việc này do Jannie đầu têu, nguyên do của vụ này là vì Ali rất ngại bước vào bồn tắm. Khỏi phải nói, một khi Ali đã bắt đầu chịu vào thì đưa cu cậu ra thậm chí còn khó khăn hơn. Điểm khác biệt đó ở Ali thật không thể hiếu nổi và lần nào thằng bé cũng làm ầm lên như thể dị ứng với tắm rửa. Tôi hoài nghi về ý tưởng của Jannie cho đến khi tôi chứng kiến hiệu quả của nó.
“Thở đi, Ali!” nó đứng ở một bên huấn luyện Ali. “Xem em thở nào, cún con.”
Tay Damon giữ bụng của Ali trong khi cậu chàng nằm sấp trên mặt nước, chủ yếu là thổi bong bóng và đập nước bắn tung tóe. Cảnh này thật nhộn, nhưng tôi không dám cười, theo yêu cầu của Jannie. Tôi ngồi theo dõi từ một khoảng cách an toàn - một nơi khô ráo - trên bồn cầu.
“Đỡ nó lên một tý nào,” Jannie nói.
Damon đỡ thằng em đứng lên trong chiếc bồn tắm có chân.
Ali chớp mắt và nhổ nước ra khỏi miệng, mắt long lanh vì trò chơi.
“Em bơi được rồi!” nó tuyên bố.
“Chưa đâu, em vẫn chưa bơi được,” Jannie kêu lên. “nhưng em dứt khoát sẽ biết bơi, nhóc ạ.”
Jannie và Damon cũng ướt sũng như cậu em, nhưng có vẻ không đứa nào để ý. Đây quả là điều kỳ diệu. Jannie quỳ ngay trên vũng nước, trong khi Damon đứng lên và nhìn tôi với cái nhìn của thằng con trai lớn trong nhà, ý muốn hỏi Chúng có khùng không vậy?
Khi chuông điện thoại reo, cả hai đứa lao ra cửa. “Để con nghe cho!” chúng đồng thanh hét lên.
“Để đấy cho bố,” tôi nói và chặn chúng lại. “Cả hai đứa ướt sũng rồi. Không được bơi cho đến khi bố quay lại đấy nhé.”
“Nào, Ali,” tôi nghe thấy khi vừa bước ra khỏi phòng tắm. “Để bọn chị gội đầu cho em nhé.”
Con gáil tôi quả là một thiên tài.
Tôi chạy vội xuống hành lang chụp lấy điện thoại trước khi đầu bên kia gác máy. “Nhà Cross YMCA[2] đây,” tôi nói, đủ to cho các con tôi nghe thấy.
❀ ❀ ❀
[1] Món sa lát làm theo công thức của Robert H. Cobb, thành phần chính gồm: rau diếp, cà chua, thịt bê, lườn gà, trứng, lê, phó mát rôcơpho và rau thơm.
[2] YMCA (viết tắt của Young Men's Christian Association): Hội Thanh niên Cơ Đốc.