NANA NHẤC ỐNG NGHE trong bếp, nơi gia đình tôi quây quần chuẩn bị ăn bữa tối hôm đó. Mỗi chúng tôi đều có nhiệm vụ của mình, từ gọt khoai đến làm món sa lát Caesar và bày bộ đồ ăn bằng bạc ra bàn.
Dẫu vậy, tôi luôn hồi hộp mỗi khi chuông điện thoại reo. Chuyện gì đây? Có phải Sampson đã phát hiện ra điều gì đó về Đồ tể không? Nana trả lời điện thoại. “Chào cưng, sức khỏe cháu sao rồi? Cháu thấy thế nào? Ồ, thế thì tốt rồi, bà rất vui khi nghe cháu nói thế. Để bà gọi nó. Alex đang ngay đây này, nó nhặt rau cứ như đầu bếp ở Benihana ấy. Ừ, phải rồi, Alex vẫn ổn. Nó sẽ vui hơn nhiều nếu nghe thấy giọng cháu.”
Tôi biết chắc đó là Kayla, vì vậy tôi đi ra phòng khách nghe điện. Lúc đó, tôi tự hỏi chúng tôi đã tiến hóa đến mức lắp điện thoại ở tất cả các phòng, chưa kể di động mà hồi này Damon và Jannie mang theo đến trường, từ khi nào vậy.
“Em sao rồi, cưng?” tôi nhấc máy và cố bắt chước giọng dịu dàng của Nana. “Bố nghe rồi nhé. Cúp máy dưới bếp đi,” tôi nói thêm với mấy thính giả bé nhỏ đang nghe lỏm, rồi cười khúc khích dưới đó.
“Chào Kayla! Tạm biệt Kayla!” bọn trẻ đồng thanh.
“Tạm biệt, Kayla,” Nana cũng chêm vào. “Cả nhà yêu cháu. Sớm khỏe nhé.”
Tôi và nàng nghe tiếng cạch, rồi sau đó Kayla nói, “Em ổn rồi. Bệnh nhân này hồi phục hơi bị nhanh, vết thương hầu như đã lành và lại sẵn sàng đá đít ai đó rồi.”
Tôi mỉm cười và cảm thấy hơi ấm lan tỏa khi được nghe giọng nàng, dù ở cách xa đến thế. “Ừm, được nghe thấy giọng đá đít của em là anh vui rồi.”
“Em cũng thế, Alex ạ, khi nghe thấy tiếng anh, tiếng lũ trẻ và Nana. Em xin lỗi vì tuần trước đã không gọi. Bố em hơi khó ở vì thời tiết, nhưng giờ thì ông cũng đỡ rồi. Anh cũng biết em rồi đấy. Em đang chữa bệnh miễn phí cho một số người ở đây. Anh biết mà, chỉ là em ghét nhận tiền công.”
Một giây khắc yên lặng, nhưng rồi tôi tìm cách nói lấp đi với những câu hỏi vớ vẩn về người thân và cuộc sống của Kayla ở Bắc Carolina, nơi cả hai chúng tôi chào đời. Đến lúc này, tôi đã bớt hồi hộp vì cú điện thoại bất ngờ này của Kayla, và tôi bình tĩnh hơn.
“Vậy em sao rồi?” tôi hỏi. “Em ổn thật chứ? Gần khỏi rồi hả?”
“Vâng. Em đã rõ hơn về một số chuyện so với lúc trước. Em có chút thời gian đề xem xét và suy ngẫm về chuyện thay đổi. Alex à, em nghĩ rằng... có thể em sẽ không trở lại Washington nữa. Em muốn cho anh biết chuyện đó trước khi nói với bất cứ ai.”
Dạ dày tôi rớt như chiếc thang máy bị đứt cáp trong một tòa nhà chọc trời. Dù đã ngờ rằng một chuyện như thế có thể xảy ra, nhưng tin này vẫn làm tôi choáng váng.
Kayla tiếp tục nói. “Ở đây có quá nhiều việc phải làm. Tất nhiên là có nhiều bệnh nhân. Và em đã quên khuấy mất rằng nơi này đẹp đẽ và thanh bình đến chừng nào. Em xin lỗi, em không diễn tả nổi... em không biết phải nói ra điều này thế nào.”
Tôi thoáng nghĩ. “Em không phải là một diễn giả tốt. Đó là vấn đề của những người làm khoa học như em.”
Kayla thở dài. “Alex à, anh có nghĩ em sai lầm trong chuyện này không? Anh hiểu em nói gì chứ? Hẳn là anh hiểu mà.”
Tôi muốn nói với Kayla rằng nàng đã sai lầm tai hại, rằng nàng nên trở lại DC., nhưng tôi không thể tự mình nói ra điều đó. Sao thế nhỉ? “Được rồi, Kayla ạ, đây là câu trả lời duy nhất anh có thể đưa ra. Em biết điều gì tốt cho em. Anh sẽ không nài ép em. Anh biết anh không thể cho dù anh có muốn. Anh không biết liệu anh nói vậy có đúng không.”
“Ồ, em nghĩ là đúng. Anh đang thành thật mà,” nàng nói. “Em phải tự tìm ra điều gì là tốt nhất với em. Đó là bản tính của em, phải thế không? Đó là bản tính của cả hai đứa mình.”
Chúng tôi tiếp tục nói chuyện với nhau một lát, nhưng cuối cùng khi chúng tôi cúp máy, tôi mới cảm thấy những gì vừa mới xảy ra thật khủng khiếp. Chẳng phải tôi đã mất nàng rồi sao? Tôi làm sao vậy? Tại sao tôi không nói với Kayla rằng tôi cần nàng? Tại sao tôi không bảo nàng quay lại Washington ngay khi có thể? Tại sao tôi không nói tôi yêu nàng?
Sau bữa tối, tôi lên lầu tới căn phòng áp mái, chốn nương thân của tôi, lối thoát hiểm của tôi, và tôi cố cắm đầu vào phần còn lại của đống hồ sơ cũ từ khi Maria mất. Tôi không nghĩ nhiều về Kayla. Tôi chỉ tiếp tục nghĩ về Maria và nhớ nàng hơn bất kỳ lúc nào trong suốt những năm qua. Tôi tự hỏi cuộc sống của chúng tôi sẽ thế nào nếu nàng không ra đi.
Cuối cùng, vào khoảng một giờ sáng, tôi rón rén xuống lầu. Tôi lại lẻn vào phòng Ali. Lặng lẽ như một chú chuột trong nhà thờ, tôi nằm xuống bên đứa con trai dễ thương đang mơ màng của tôi.
Tôi ngoắc bàn tay Alex con bằng ngón út và mấp máy môi không thành tiếng, Giúp bố với, cún con.