TÔI VẪN ĐANG TRONG nhà thờ khi điện thoại di động đổ chuông, và đó là rắc rối ở gần Điện Capitol. Tôi nói nhanh lời cầu nguyện cho tất cả những ai trong cảnh hiểm nghèo và cho chúng tôi sớm bắt được tên giết người-hiếp dâm. Rồi tôi lao ra khỏi Nhà thờ St. Anthony. Sampson và tôi đi gấp tới khu vực phía sau tòa nhà Quốc hội bằng xe còi hụ, đèn loang loáng trên nóc xe. Khi chúng tôi tới, dải băng màu vàng ngăn hiện trường gây án đã căng ra khắp nơi. Cảnh tượng ấy, với phông nền là những tòa nhà quan trọng của chính phủ, thật đúng là không thể ấn tượng hơn, tôi nghĩ vậy trong khi cùng Sampson vội chạy lên bốn bậc thềm đá của tòa nhà xây bằng đá cát kết nâu.
Có phải hắn đang trình diễn cho chúng tôi xem không? Hắn cố tình làm việc này hắn? Hay chỉ ngẫu nhiên xảy ra như thế?
Tôi nghe thấy còi xe ầm ĩ và ngoái nhìn về phía đường phố. Một cảnh tượng hết sức lạ lùng và kỳ dị: cảnh sát, phóng viên, một đám đông những kẻ hiếu kỳ mỗi lúc một đông.
Nỗi sợ hãi hằn rõ trên nét mặt nhiều người, và tôi không thể không nghĩ rằng đây là một hoạt cảnh quen thuộc trong thời buổi này, vẻ mặt sợ hãi này, tình trạng sợ hãi tồi tệ đã trở nên phổ biến trên khắp đất nước - có lẽ cả thế giới đều đang sợ hãi.
Tiếc thay, bên trong ngôi nhà xây bằng đá tình hình còn tồi tệ hơn.
Hiện trường vụ án được điều tra viên hình sự và chuyên viên kỹ thuật mặt u ám kiểm soát chặt chẽ, nhưng Sampson vẫn được phép vào. Không thèm đếm xỉa đến sự phản đối của viên trung úy cảnh sát, Sampson đưa tôi vào theo.
Chúng tôi vào gian bếp.
Hiện trường án mạng thật ngoài sức tường tượng.
Phân xưởng của tên sát nhân.
Tôi thấy Mena Sunderland đáng thương nằm trên sàn nhà lát đá nâu đỏ. Mắt cô trợn trừng trắng dã, và dường như chúng dán vào trần nhà. Nhưng đôi mắt Mena không phải là cái đầu tiên tôi chú ý. Chà, thằng giết người này quả là chó má.
Một con dao lạng thịt cắm vào cổ họng cô, im lìm như một chiếc cọc nhọn chết người. Có rất nhiều vết thương trên mặt, những vết cắt sâu hoắm, tàn ác quá mức. Áo cô, một chiếc áo phông trắng, bi xé toang.
Chiếc quần jeans và quần lót của cô tụt xuống đến mắt cá chân, nhưng chưa bị lột ra hẳn. Một bên dép còn trên chân, chiếc kia tuột ra, chiếc dép màu xanh nhạt nằm nghiêng trên vũng máu.
Sampson nhìn tôi. “Alex, anh thấy được gì? Nói xem nào.”
“Không nhiều. Cho đến lúc này thì chưa. Tôi không nghĩ hắn cưỡng hiếp cô ấy,” tôi nói.
“Tại sao? Hắn tụt quần cô ấy ra cơ mà.”
Tôi quỳ xuống bên xác Mena. “Tình trạng vết thương. Hết thảy đều đẫm máu. Làm biến dạng khuôn mặt. Hắn đã quá tức giận cô ấy. Hắn cấm cô ấy khai báo với chúng ta, và cô ấy không nghe theo. Chuyện này là như thế đấy. Tôi nghĩ vậy. Có lẽ chúng ta đã khiến cô ấy bị giết, John ạ.”
Sampson giận dữ phản ứng lại. “Alex, chúng ta đã bảo cô ta không được quay lại đây. Chúng ta đã đề nghị giám sát, bảo vệ cô ta. Chúng ta còn có thể làm gì hơn nữa hả?”
Tôi lắc đầu. “Có lẽ nên để cô ấy yên. Tóm tên giết người trước khi hắn lần đến chỗ cô ấy. Lẽ ra phải làm điều gì đó nữa - bất kể là gì thay vì để chuyện này xảy ra.”