“TÔI SẼ SỐNG,” tôi vừa đáp lời Ned vừa xử lý qua loa vết thương cho anh ta chỗ cầu thang. “Phải, tôi cũng thế. Chắc chắn, dù thế nào đi chăng nữa.”
Vài phút sau các nhân viên y tế đã có mặt cùng chúng tôi trong khoảng không gian chật hẹp. Đến khi họ đưa được Ned ra khỏi nơi đó thì có vẻ như cuộc đấu súng cũng đã kết thúc. Hệt như Ned luôn mồm nói - năm phút kinh hoàng và hồi hộp.
Các báo cáo bắt đầu đến. Đích thân đại úy Tim Moran đưa cho tôi bản báo cáo mới nhất. Cuộc đột kích vào xưởng điều chế heroin có vẻ như có một kết quả lẫn lộn. Hầu hết chúng tôi thấy rằng lẽ ra không nên đột kích vào tòa nhà sớm như vậy - nhưng đó không phải là quyết định của chúng tôi. Bên phía chúng tôi có hai sĩ quan cảnh sát Washington và hai thành viên HRT bị thương. Ned đã được đưa vào phòng phẫu thuật.
Về phía những kẻ bên trong tòa nhà có sáu trường hợp thương vong, trong số đó có hai thành viên SWAT. Trong số người thiệt mạng có một bà mẹ mười bảy tuổi mang thai đôi. Vì lý do nào đó cô ta đã ở lại bên trong tòa nhà khi những nhân viên điều chế ra ngoài. Chồng cô ta cũng chết. Cậu ta mới mười sáu tuổi.
Cuối cùng, tôi trở về nhà vào lúc hơn sáu giờ sáng chút xíu. Tôi lê bước, bơ phờ, xương cốt mỏi nhừ, và có điều gì đó không ổn trong chuyện đột kích quá muộn, hay quá sớm, cứ như là không hề có thực ấy.
Việc này chỉ có tệ thêm, vì Nana đã dậy và đang chờ trong bếp.