MỘT CÂU GÌ ĐÓ VÔ CÙNG SÂU SẮC.
Nhưng lúc này tôi không thể nhớ được là gì.
Tôi ngồi dậy - hoàn toàn đơn độc trên giường - khó chịu vì tình trạng nửa tỉnh nửa mơ của mình. Ký ức tôi rơi vào khoảng trống, giống như xuống một hố thẳm chưa hề có trước đó trên mặt đất.
Những chi tiết về tuần trăng mật của chúng tôi ở Barbados luôn luôn rõ như in trong tâm trí tôi. Tại sao tôi không thể nhớ những gì tôi đã nói với Maria cơ chứ?
Chiếc đồng hồ bên tôi phát sáng: 2 giờ 15.
Dù thế, tôi đã tỉnh như sáo.
Xin Chúa, tôi nghĩ, ký ức này là những gì con còn lại. Tất cả những gì con có. Xin đừng mang chúng đi.
Tôi bật đèn.
Không có lý do gì để nằm lỳ trên giường. Tôi bước ra hành lang và nghĩ có lẽ tôi sẽ xuống lầu chơi dương cầm.
Tại đỉnh cầu thang, tôi dừng lại, tay đặt trên lan can. Tiếng khò khò êm ái của Ali khiến tôi đứng lại.
Tôi bước vào phòng Ali và nhìn cậu con trai bé bỏng từ ô cửa.
Cu cậu chỉ là một ụ nhỏ dưới tấm chăn, và một bàn chân trần thò ra, hơi thở của thằng bé giống như tiếng ngáy nhỏ.
Chiếc đèn ngủ Blue’s Clues trên tường vừa đủ soi gương mặt thằng bé. Cặp lông mày của tiểu Alex cau lại như thể cu cậu đang nghĩ ngợi, hệt cái cách đôi lúc tôi thể hiện.
Khi tôi bò vào trong chăn, cu cậu rúc vào ngực rồi dụi đầu vào khuỷu tay tôi.
“Chào bố,” Ali nói, giọng vẫn còn ngái ngủ.
“Này, cún con,” tôi thì thầm. “Ngủ lại đi.”
“Bố lại có ác mộng à?”
Tôi mỉm cười. Đó là câu tôi đã hỏi thằng bé bao lần trong quá khứ. Giờ những từ từng là lời cửa miệng của chính tôi lại trở về với tôi. Thằng bé đã trả lại tôi câu nói của mình. Và tôi lặp lại với con lời của Maria. “Bố yêu con, Ali. Sẽ không có ai yêu con như bố yêu con.” Thằng bé im lặng, hiển nhiên nó đã ngủ. Tôi nằm đó, tay luồn dưới vai thằng bé cho đến khi hơi thở của nó trở lại nhịp điệu êm đềm như trước. Và rồi ở đâu đó tại đây, tôi lại trở về bên Maria.