VỚI TÍNH CÁCH CỦA MÌNH, Micheal Sullivan có thói quen suy ngẫm mọi thứ nhiều lần, không chỉ về những vụ đâm thuê chém mướn. Thói quen cố hữu này còn khiến hắn nghĩ cả về những chuyện gia đình nữa, những chi tiết vụn vặt như họ sống ra sao và ở đâu, và ai biết điều đó. Những hình ảnh từ cửa hàng thịt của bố hắn ở Flatlands cũng luôn đeo đẳng hắn: mái hiên bằng vải bạt có những sọc lớn màu da cam, màu trắng và xanh như trên quốc kỳ Ailen; màu tráng sáng bên trong cửa hiệu; chiếc máy xay thịt chạy điện ầm ĩ dường như làm rung chuyển cả tòa nhà mỗi khi bật lên.
Để sống một cuộc sống mới, tránh xa khu Brooklyn, hắn chọn Hạt Montgomery giàu có và hầu hết là dân da trắng trung lưu ở Maryland. Cụ thể, hắn đã chọn thị trấn Potomac.
Khoảng ba giờ chiều hôm đó từ châu Âu về, hắn lái xe đi đúng hai mươi lăm dặm một giờ qua làng Potomac, dừng lại dưới ánh sáng chói mắt tại góc đường River và Falls, như tất cả các công dân tốt khác.
Có thêm thời gian suy nghĩ hay ám ảnh là điều hắn luôn thích thú.
Vậy thì, kẻ nào muốn khử hắn? Có phải là Maggione không? Và điều đó có ý nghĩa gì đối với hắn và gia đình của hắn? Hắn về nhà bây giờ có an toàn không?
Một trong những “vỏ bọc”, hay “sự ngụy trang” hắn cẩn thận lựa chọn cho gia đình mình là vẻ ngoài của một gia đình theo phong cách Bobo[1]. Những nghịch lý trong chuyện lựa chọn lối sống này làm hắn luôn luôn thích thú: nào là bơ không béo, đài NPR[2] lúc nào cũng bật trong chiếc xe thể thao thời thượng của vợ hắn; và những món ăn kỳ quặc như bánh xốp lá lúa tẩm dầu ôliu. Đồ tể thấy điều đó rõ thật là ngớ ngẩn và buồn cười: những niềm vui của cuộc sống Yuppie - cứ thế tiếp diễn.
Ba thằng con trai của hắn học tại Trường Tư thục Landor, nơi chúng chơi thân với những đứa trẻ thường là lẽ phép, nhưng khá láu cá, xuất thân từ những gia đình khá giả. Ở Hạt Montgomery có nhiều bác sĩ giàu có làm việc cho Viện Sức khỏe Quốc gia, Cục Quản lý Thực Phẩm và Dược Phẩm Hoa Kỳ, và Trung tâm Y tế Hải quân Bathesda. Lúc này hắn đi về phía Hạt Hunt, một tiểu khu xa hoa, hắn sống ở đó, và đó là một trò nực cười chỉ riêng mình hắn hiểu - “Hạt Săn, tổ ấm của Thợ Săn”.
Và nhà hắn đây rồi, một ngôi nhà dễ thương, mua năm 2002 với giá một triệu rưỡi đô. Sáu phòng ngủ rộng rãi, bốn phòng tắm to và một phòng tắm nhỏ, bể bơi nước nóng, nhà tắm hơi, tầng hầm có phòng chiếu phim. Dịch vụ radio qua vệ tinh Sirius là niềm đam mê mới nhất của Caitlin và bọn trẻ. Caitlin dịu dàng, tình yêu trong cuộc sống bình thường của hắn, hồi này đã có một chuyên gia tư vấn cuộc sống và người chữa bệnh bằng ngoại cảm - tất cả đều được chi trả nhờ công việc mờ ám của hắn trong cuộc Săn.
Sullivan đã gọi về nhà trước bằng điện thoại di động, và cả nhà đang đứng trên thảm cỏ trước nhà để ra đón hắn - vẫy tay như một đại gia đình hạnh phúc thực sự. Họ không biết, không biết một chút nào, rằng họ là thứ để ngụy trang, là câu chuyện lòe thiên hạ của hắn. Tất cả chỉ là thế, phải không?
Hắn nhảy phóc ra khỏi chiếc Caddy, cười toe toét như đang có mặt trong một chương trình quảng cáo đồ ăn nhanh và nghêu ngao bài tủ, bài hát kinh điển của Shep and the Limelites, “Bố đã về.”
“Bố đã về, bố các con đã về nhà.” Cả Caitlin và lũ trẻ đồng thanh hát, “Bố không còn cách đây ngàn d...ă...ặ...m... x...a.”
Cuộc sống của hắn thế là nhất rồi còn gì? Ngoại trừ việc hiện có kẻ nào đó đang cố thủ tiêu hắn. Và tất nhiên, quá khứ của hắn vẫn luôn sờ sờ ra đấy, chuyện hắn lớn lên ở khu Brooklyn ra sao, lão già điên rồ của hắn, Bộ Xương, căn phòng sau kinh tởm ở cửa hàng. Nhưng ngay lúc này Đồ tể cố không nghĩ về bất kỳ thứ gì trong số đó.
Hắn đã về nhà; hắn lại thành công - hắn cúi chào gia đình mình, và họ tất nhiên cũng đón chào nồng nhiệt người hùng vừa trở về.
Phải, hắn chính là một anh hùng.
❀ ❀ ❀
[1] Viết tắt của Bourgeois Bohemian: chỉ lớp người trẻ tuổi, xuất thân khá giả, được giáo dục tử tế, có nghề nghiệp đàng hoàng. Họ ghét lối sống phô trương, trưởng giả của những kẻ cậy tiền của nên khởi xướng (hay học theo) một lối sống mới mà họ cho là hòa đồng hơn.
[2] Đài Phát thanh Quốc gia Hoa Kỳ.