“CÓ PHẢI ALEX CROSS ĐẤY KHÔNG?”
“Vâng, tôi đây,” tôi đáp. Tôi không nhận ra giọng nói qua đường dây. Chỉ biết rằng đó là một phụ nữ.
“Tôi là Annie Falk.”
“Annie,” tôi nói, bỗng thấy bối rối. “Chào chị, chị khỏe không?”
Chúng tôi là chỗ quen biết, nhưng cũng không hẳn là bạn. Con trai chị ta học trên Damon một hay hai lớp gì đó. Annie là bác sĩ Phòng Cấp cứu tại Bệnh viện St. Anthony.
“Alex này, tôi đang ở bệnh viện...”
Ngay lập tức tôi chắp nối các sự kiện, và tim tôi thắt lại. “Nana đang ở đó phải không?”
“Không phải Nana,” Annie đáp. “Tôi không biết phải gọi cho ai khác. Kayla Coles vừa nhập Viện St. Anthony. Cô ấy nằm ở Phòng Cấp cứu.”
“Kayla ư?” tôi thảng thốt. “Chuyện gì xảy ra vậy? Cô ấy có sao không?”
“Tôi không biết, Alex ạ. Chúng tôi còn chưa rõ. Tuy vậy tình hình không mấy khả quan.”
Đó không phải là câu trả lời tôi mong đợi hay muốn nghe.
“Annie à, chuyện gì đã xảy ra vậy? Chị có thể nói rõ hơn không?”
“Khó mà biết chính xác được. Có điều, chắc chắn là ai đó đã tấn công Kayla.”
“Ai?” Tôi gần như quát vào ống nghe và cảm thấy kinh hoàng như thể tôi đã biết lời giải đáp cho câu hỏi của chính mình.
Damon đi được nửa đường vào hành lang và chằm chằm nhìn tôi, mắt thằng bé mở to khiếp sợ. Đó là ánh mắt tôi đã chứng kiến quá nhiều lần trong ngôi nhà này.
“Tất cả những gì tôi có thể nói với anh lúc này là cô ấy bị đâm bằng dao. Hai nhát, Alex ạ. Cô ấy vẫn sống.”
Bị đâm ư? Cái từ đó cứ gào lên trong đầu tôi, nhưng tôi cố dằn xuống. Tôi nuốt nghẹn. Nhưng cô ấy vẫn còn sống.
“Alex, tôi không thể nói chuyện này qua điện thoại. Anh nên đến bệnh viện ngay càng sớm càng tốt. Anh có thể đi ngay bây giờ không?”
“Tôi tới ngay đây.”