CÁI ĐÊM CHẠM TRÁN VỚI ĐỒ TỂ làm tôi sốc hơn bất cứ chuyện gì trước đó xảy ra với tôi kể từ khi vào nghề cảnh sát. Một kẻ sát nhân có mặt trong nhà tôi. Ngay trong phòng khách có các con tôi.
Và tôi nên hiểu việc này thế nào đây? Tôi bị cảnh cáo chăng? Tôi đã may mắn thoát chết? Ôi, tôi may mắn ư? Kẻ giết người đã tha cho gia đình tôi. Nhưng tại sao hắn lại nhằm vào tôi trước tiên cơ chứ?
Hôm sau là một trong những ngày tồi tệ nhất trong đời cảnh sát của tôi. Trong lúc chiếc xe tuần tra trông chừng ngôi nhà thì tôi lại bị triệu tập đến ba cuộc họp riêng bàn về những sai lầm trong vụ Jiang An-Lo. Có một buổi họp nhận xét việc của Sở mà lần đầu tiên tôi có mặt.
Vì tất cả những cuộc họp không nằm trong kế hoạch, cộng thêm lượng công việc giấy tờ ngồn ngộn, chưa kể còn cả đống việc thường ngày nên tối đó tôi trễ giờ đón Maria ở Potomac Gardens. Tôi thấy mình có lỗi. Tôi vẫn chưa quen việc nàng làm việc ở một khu nhà dự án như Potomac Gardens, nhất là vào lúc tối muộn. Trời lúc này đã tối. Maria lại còn đang mang bầu.
Hơn 7 giờ 15 một chút tôi mới đến nơi nàng làm việc. Maria không đợi ở trước nhà như nàng vẫn thường làm.
Tôi dừng lại và xuống xe. Tôi bắt đầu đi về phía văn phòng nằm gần nơi bảo trì dưới tầng hầm. Rồi rốt cuộc tôi bắt đầu chạy.
Thế rồi tôi thấy Maria bước ra khỏi cửa trước, và mọi thứ bỗng đâu vào đấy. Chiếc cặp lèn đầy giấy tờ đến nỗi nàng không thể đóng nó lại được. Nàng còn tay xách nách mang thêm một ôm tài liệu không thể nhét vào trong cặp.
Nàng vẫn cố vẫy tay và nở nụ cười khi thấy tôi. Hầu như nàng chẳng bao giờ bực dọc trước những lỗi do tôi gây ra - như việc đến đón nàng trễ hơn nửa tiếng đồng hồ.
Tôi không quan tâm nó có ủy mị hay cổ lỗ thế nào, cứ thấy nàng là tôi phấn khích, và chúng tôi vẫn luôn như vậy. Với tôi, Maria và gia đình là ưu tiên số một, sau đó mới đến công việc. Tôi cảm thấy hài lòng về sự cân bằng đúng đắn này.
Maria có cái cách gọi to tên tôi nghe rất thú: “Alex! Anh Alex!” nàng hét lên và vẫy một tay khi tôi chạy đến với nàng trước cửa tòa nhà. Một vài thành viên của băng du đãng trong vùng đang tựa vào hàng rào phía trước quay lại nhìn chúng tôi và phá lên cười.
“Này, người đẹp ơi,” tôi gọi. “Anh xin lỗi vì đến muộn.”
“Không sao mà. Em cũng đang làm việc. Ê, Reuben! Có ghen không hả, anh bạn trẻ?” nàng nói với một trong những gã du đãng đứng dựa vào hàng rào.
Gã cười ngất và đáp lại, “Cô thích thế à, Maria. Cô muốn tôi thay cho anh ta chứ gì?”
“Phải rồi. Cứ mơ đi nhé.”
Chúng tôi hôn nhau - không phải để phô trương vì chúng tôi đang có mặt trước nơi nàng làm việc, và có mấy gã du đãng đang nhìn, mà chỉ để thể hiện tình cảm. Sau đó tôi đón lấy xấp tài liệu của nàng, và chúng tôi bắt đầu ra xe.
“Bê sổ sách của em,” Maria chọc. “Trông anh đáng yêu cực, Alex ạ.”
“Nếu em muốn, anh sẽ bế luôn cả em.”
“Cả ngày hôm nay em nhớ anh lắm. Còn nhiều hơn bình thường cơ,” nàng nói, và lại cười.
Rồi nàng áp mặt vào vai tôi. “Em yêu anh lắm.” Maria sụm xuống trong vòng tay tôi trước, rồi tôi mới nghe thấy tiếng súng. Hai tiếng nổ xa xôi nghe không giống bất cứ thứ gì. Tôi không hề nhìn thấy tên bắn lén, không một dấu vết. Tôi thậm chí còn không biết chắc những viên đạn được bắn ra từ hướng nào.
Maria thì thầm, “Ôi, Alex,” và rồi im bặt. Tôi còn không biết liệu nàng còn thở hay không.
Trước khi tôi nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, thì nàng đã trượt khỏi tay tôi ngã xuống vỉa hè. Tôi có thể thấy nàng bị bắn vào ngực, hoặc phần bụng trên. Trời quá tối và khó mà biết chắc được gì.
Tôi cố che chắn cho nàng, nhưng sau đó tôi thấy máu xối ra từ vết thương, thế là tôi bế nàng lên và bắt đầu chạy.
Máu ướt đẫm cả người tôi. Tôi nghĩ mình đang hét lên, nhưng tôi không biết chính xác điều gì xảy ra sau khi tôi nhận ra Maria đã bị bắn, và vết thương nặng đến mức nào.
Ngay phía sau tôi, lũ du đãng đang bám theo. Một trong số đó là Reuben. Có lẽ họ muốn giúp. Nhưng tôi không biết liệu có giúp gì được Maria lúc này. Tôi e nàng đã chết trong vòng tay tôi.