BÀ ĐANG NGỒI VỚI lát bánh mì và tách trà trên tay, trông bà có vẻ ốm yếu, nhưng tôi biết bà đã đỡ hơn.
Đồ uống nóng bốc hơi và bà cũng đang bốc hỏa. Bà vẫn chưa đánh thức bọn trẻ. Chiếc tivi nhỏ của bà chuyển sang bản tin địa phương về cuộc đột kích đêm qua của cảnh sát tại Đại lộ Kentucky và Phố Mười lăm. Có cảm giác không thực khi xem cảnh này ngay tại đây, trong căn bếp của chúng tôi.
Mắt Nana dán vào vết xước bên trán tôi - chỗ đó có dán băng cứu thương.
“Chỉ là một vết xước thôi,” tôi nói. “Không có gì ghê gớm. Mọi thứ vẫn tốt cả. Con ổn mà.”
“Alex này, đừng đáp lại tôi bằng lời nói vô nghĩa lố bịch đó. Sao anh dám chiếu cố với tôi như thể tôi là một mụ xuẩn ngốc nào đó. Tôi đang nhìn vào đường đạn chỉ thiếu một ly nữa là làm nát óc anh và biến ba đứa con tội nghiệp của anh trở thành trẻ mồ côi. Không bố, không mẹ. Tôi nói sai chắc? Không, đương nhiên là không rồi!”
“Nhưng tôi chán ngấy chuyện này rồi, Alex. Mười năm nay ngày nào tôi cũng phải sống chung với nỗi sợ hãi khủng khiếp ấy. Lần này thì tôi chịu hết nổi. Ứ đến tận cổ rồi. Tôi thực sự chịu đựng đủ rồi. Tôi nghĩ. Tôi bỏ! Tôi đi! Phải, Anh đã nghe tôi chính xác rồi đấy. Tôi bỏ anh và bọn trẻ. Tôi bỏ!”
Tôi giơ cả hai tay lên để biện minh. “Nana, con đang đi cùng lũ trẻ thì nhận được điện thoại khẩn. Trước đó con đâu biết sẽ có điện thoại. Làm sao con biết được? Con không thể nào ngăn được những gì đã xảy ra.”
“Anh đã nghe điện, Alex. Sau đó anh nhận nhiệm vụ. Anh luôn làm thế. Anh gọi đó là sự hiến dâng, là bổn phận. Tôi coi điều đó là hoàn toàn điên rồ, là ngu xuẩn.”
“Con. Không. Có. Quyền. Lựa chọn.”
“Anh có quyền đấy, Alex. Đó là toàn bộ ý kiến của tôi. Anh đã có thể nói không, rằng anh đang đi cùng các con anh. Anh nghĩ xem họ có thể làm gì hả Alex - sa thải anh vì anh có cuộc sống ư? Vì anh là một người bố ư? Và nếu nhờ một vận may tình cờ nào đó người ta sa thải anh thì cũng tốt.”
“Con không biết họ có thể làm gì, Nana ạ. Rốt cuộc, con đồ rằng người ta sẽ sa thải con.”
“Và đấy là điều tồi tệ? Phải không? Ôi chao, quên chuyện đó đi!” bà nói, đoạn đập mạnh chiếc ca lên mặt bàn. “Tôi sẽ đi!”
“Ôi, vì Chúa, việc này thật buồn cười, Nana. Con kiệt sức rồi. Con bị bắn. Suýt bị bắn. Chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Lúc này con cần đi ngủ ngay.”
Bất thình lình Nana đứng lên, đoạn bà đi về phía tôi, vẻ mặt bà đầy tức giận, mắt bà tối sầm lại. Tôi chưa từng thấy bà như vậy trong nhiều năm, có lẽ từ khi tôi lớn lên và bắt đầu có phần ngỗ nghịch.
“Buồn cười à? Anh gọi việc này là buồn cười hả? Sao anh dám nói như vậy với tôi?”
Nana đánh vào ngực tôi bằng cả hai cùi tay. Những cú đánh không đau, nhưng bà chủ tâm đánh tôi làm tôi đau, sự thật trong lời nói của bà làm tôi đau. “Con xin lỗi,” tôi nói. “Chỉ là con mệt mỏi thôi.”
“Hãy tự mình làm người trông nhà, làm vú em, bất cứ thứ gì anh có thể. Anh kiệt sức ư? Tôi mới là người kiệt sức đây. Tôi chán ngấy, kiệt sức và ngán đến tận cổ phải lo lắng cho anh rồi!”
“Nana, con xin lỗi. Bà còn muốn con nói gì nữa đây?”
“Không gì cả, Alex. Đừng nói gì cả. Dù sao thì tôi cũng mệt mỏi vì nghe anh nói rồi.”
Bà nặng nề đi về phòng không nói thêm lời nào nữa. Vậy đấy, ít ra thì chuyện đó đã kết thúc, tôi ngồi xuống bên chiếc bàn trong nhà bếp và mệt mỏi và tuyệt vọng vô cùng.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Ít phút sau Nana lại xuất hiện trong bếp, bà đang kéo lê một chiếc vali da đã cũ và một chiếc túi du lịch nhỏ hơn có gắn bánh xe. Bà đi qua tôi, qua phòng ăn, và sau đó là qua cửa trước mà không một lần nhìn lại.
“Nana!” tôi gọi, gượng đứng lên rồi chạy theo bà. “Đừng đi. Xin Nana đứng lại cho con nói chuyện. Chúng ta nói chuyện đã nào.”
“Tôi nói hết rồi!”
Tôi ra cửa và trông thấy một chiếc tắc xi DC. màu xanh lơ bị móp và có vết xước dài, phun khói ra đằng trước trên đường phố. Một người họ hàng của bà, Abraham, lái xe cho hãng tắc xi DC. Từ hiên nhà tôi có thể nhìn thấy phía sau mái tóc tết quăn tít của anh ta.
Nana đã lên chiếc tắc xi màu xanh gớm ghiếc đó, và nó lập tức xinh xịch rời khỏi nhà tôi.
Sau đó tôi nghe thấy một giọng nhỏ nhẹ. “Bà Nana đi đâu thế bố?”
Tôi quay lại bế Ali, từ lúc nãy cu cậu thập thò đằng sau tôi trên hiên nhà. “Bố không biết, anh bạn nhỏ ạ. Bố nghĩ bà bỏ chúng ta rồi.” Thằng bé có vẻ kinh hoàng. “Bà Nana bỏ nhà mình hả bố?”