MARIANNE NGHĨ , cô thực sự không muốn từ chối anh chàng dễ thương đến từ New York này. Hơn nữa, trong quán bar trên Phố M thì cô an toàn. Làm sao mà chuyện xấu có thể xảy ra ở đây chứ? Ai có thể giở trò gì chứ? Bật nhạc New Kids on the Block trên máy hát tự động chắc?
“Anh không thích bị nhòm ngó lắm,” hắn vừa nói vừa dẫn cô gái về phía sau quán.
“Anh nghĩ anh là Tom Cruise chắc? Nụ cười tươi rói của anh luôn hiệu quả chứ gì? Anh luôn có được những gì anh muốn phải không?” cô hỏi.
Cô mỉm cười, thách thức hắn tung ra những chiêu hay nhất.
“Anh không biết, MM[1]. Anh nghĩ, đôi khi nó cũng phát huy tác dụng đấy.”
Rồi hắn hôn cô trong dãy hành lang tranh tối tranh sáng phía sau quầy rượu, và nụ hôn của hắn tuyệt vời đúng như Marianne mong đợi, một nụ hôn thực sự ngọt ngào. Dứt khoát là lãng mạn hơn cô tưởng. Hắn không cố tranh thủ tình cảm cùng với nụ hôn, điều đó có lẽ vừa ý cô, nhưng kết quả thì lại tốt hơn nhiều. “Ô... ôi.” Cô thở hắt ra và phẩy phẩy một bàn tay trước mặt. Đây là một trò đùa, chỉ có điều không hoàn toàn lố bịch.
“Ở đây hơi nóng, phải không?” Sullivan nói, và cô gái lại cười tươi như hoa. “Hơi chật chội nữa đúng không?”
“Rất tiếc - em sẽ không đi với anh. Đây còn chưa phải là một cuộc hẹn hò mà.”
“Anh hiểu,” hắn đáp. “Anh không nghĩ em sẽ đi cùng anh. Không hề.”
“Đương nhiên là không rồi. Anh quá lịch sự mà.”
Hắn lại hôn cô, và nụ hôn này say đắm hơn. Marianne thích thú vì hắn không bỏ cuộc quá dễ dàng. Mặc dù điều này cũng chẳng quan trọng, vì cô sẽ chẳng đi đâu cùng hắn. Cô đã không làm thế, không bao giờ - ờ, thực ra là có, nhưng cũng có đi xa lắm đâu.
“Anh hôn khá thật,” cô nói. “Công nhận đấy.”
“Em cũng làm tròn nhiệm vụ của mình đấy chứ,” hắn nói. “Em hôn cũng tuyệt lắm. Đấy là nụ hôn mê ly nhất trong đời anh,” hắn phỉnh. Sullivan tì người đẩy cửa - và cả hai bất ngờ loạng choạng chúi vào trong phòng vệ sinh nam. Sau đó Jimmy Mũ bước ra trông chừng cửa từ bên ngoài. Nó luôn hậu thuẫn cho Đồ tể.
“Không, không, không,” Marianne thốt lên, nhưng cô không thể nhịn cười trước những gì xảy ra. Phòng vệ sinh nam ư? Việc này thật khôi hài. Quá khôi hài - nhưng vui đấy. Đúng kiểu đám con nít sinh viên đại học hay làm.
“Anh thực sự nghĩ rằng anh có thể ra đi với mọi thứ phải không?” cô hỏi.
“Câu trả lời là phải. Anh luôn làm được những gì anh muốn, cô em Marianne ạ.”
Và bất thình lình hắn rút ra một con dao mổ, lưỡi dao sáng loáng sắc lẹm như dao cạo kề vào cổ cô, và tất cả thay đổi chỉ trong chớp mắt. “Cô em nói đúng, đây không phải là một cuộc hẹn hò. Giờ thì không được nói một lời, Marianne, bằng không đấy sẽ là lời nói cuối cùng của cô em trên cõi đời này, anh thề có mẹ anh chứng giám.”
❀ ❀ ❀
[1] Marianne, Marianne.