CHÚNG TÔI NGỤY TRANG bằng những bộ đồ bay tối màu lót giáp chống đạn toàn bộ, cả Ned và tôi đều trang bị tiểu liên MP5. Người ta không thể tiên liệu được quá nhiều về một cuộc đột kích ban đêm, đặc biệt là cuộc đột kích này, với đám SWAT đang có mặt bên trong và HTR trong vai trò lực lượng đi tóm chúng.
Ned nhận một thông báo qua bộ đàm, đoạn anh ta quay sang tôi. “Chúng ta đi thôi, Alex. Cúi đầu thấp xuống đi anh bạn. Bọn này cũng ngang ngửa chúng mình đấy.”
“Cả anh nữa.”
Nhưng rồi một điều không mong đợi xảy ra. Và lần này không đến nỗi tệ.
Cửa trước của tòa nhà bật mở. Trong vòng vài giây ở đó không hề có động tĩnh. Chuyện gì đang xảy ra trong ấy vậy?
Thế rồi một người phụ nữ có tuổi mặc áo khoác của nhân viên điều chế lững thững bước ra trong luồng ánh sáng chiếu vào tòa nhà. Bà ta giơ hai tay lên cao và liên tục nói, “Xin đừng bắn tôi.”
Theo sau bà là nhiều phụ nữ mặc áo khoác nhân viên điều chế, cả trẻ lẫn già, lại còn cả hai cậu bé nhiều lắm cũng chỉ mười hai, mười ba tuổi.
Những người đứng sau rào cản réo gọi tên. Họ vừa òa khóc vì vui sướng vừa vỗ tay ầm ĩ.
Rồi cửa ra vào lại đóng sầm lại.
Cuộc di tản đã kết thúc.