Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71
Chương 71

❊ ❊ ❊

NẾU NANA XỬ LÝ vụ Georgetown, theo cái cách không thể bắt chước được của mình, bà sẽ nói lúc này là lúc đang “phải ninh nhỏ lửa”. Sampson và tôi thả một mớ nguyên liệu thú vị vào hỗn hợp đó, rồi chúng tôi vặn lửa thật to. Bây giờ là lúc kiểm tra kết quả.

Tôi nhìn chàng bự ngồi bên kia chiếc bàn ngập lên các báo cáo tội phạm bày ra giữa chúng tôi. “Tớ chưa bao giờ thấy quá nhiều thông tin mà lại ít manh mối như thế này,” tôi cắn cảu.

“Giờ thì cậu biết tớ gặp khó khăn thế nào với vụ này rồi chứ,” cậu ta nói và bóp ra bóp vào mãi quả bóng cao su giảm stress trong tay. Tôi lấy làm ngạc nhiên là đến lúc này nó vẫn còn chưa vỡ tung ra thành triệu mảnh.

“Tên này rất cẩn trọng, xem ra khá thông minh, và tàn bạo nữa. Thủ đoạn cũng xảo quyệt - sử dụng mấy món đồ lưu niệm của hắn để đe dọa những phụ nữ này. Tạo dấu ấn cá nhân. Phòng khi cậu không hiểu ra điều đó từ trước rồi,” tôi nói. Tôi chỉ đang nói ra miệng toàn bộ sự việc. Đôi khi điều đó cũng khá có ích.

Tác phong, hay một thói quen gần đây của tôi, là đi đi lại lại. Chắc tôi đã đi được khoảng sáu dặm trong mười bốn tiếng đồng hồ qua, chỉ trong phòng họp của đồn cảnh sát Quận Nhì, nơi chúng tôi đang chui rúc. Chân tôi hơi đau, nhưng đó là cách tôi giữ cho đầu óc mình minh mẫn. Đi đi lại lại và nhai kẹo Altoids có vị táo chua.

Chúng tôi bắt đầu buổi sáng hôm ấy bằng việc chú dẫn các Báo cáo Tội phạm Hàng loạt trong bốn năm qua, tìm kiếm những vụ có khả năng liên quan - chộp lấy bất kể thứ gì có thể bắt đầu kết nối sự kiện lại với nhau. Dựa vào những gì chúng tôi biết về tên thủ phạm này, chúng tôi xem xét những trường hợp phụ nữ mất tích, bị hãm hiếp, và đặc biệt là án mạng có dính dáng đến cắt xẻo. Đầu tiên là khu Georgetown và sau đó là toàn bộ khu dân cư DC.

Để giữ cho tâm trạng càng nhẹ nhõm càng tốt, chúng tôi nghe chương trình “Elliot in the Morning” qua radio, nhưng ngày hôm ấy ngay cả Elliot và Diane cũng không thể khiến chúng tôi phấn chấn lên, mặc dù họ rất giỏi trong việc làm mọi người cảm thấy phấn chấn.

Nhằm bao quát tình hình của mình, chúng tôi thực hiện bước thứ hai, kiểm tra tất tật những vụ án mạng còn chưa phá được. Kết quả thu được là một danh sách những bổ sung tiềm tàng, vừa dài vừa không mấy hứa hẹn.

Hôm nay đã xảy ra một chuyện đáng mừng. Mena Sunderland chấp thuận một cuộc thẩm vấn nữa của chúng tôi. Lần này cô cố gắng đến mức cung cấp một chút chi tiết nhân dạng kẻ đã cưỡng hiếp cô. Hắn là một người da trắng, trạc ngoại tứ tuần, cô đoán vậy. Và từ những gì chúng tôi có thể lượm lặt được từ Mena, thì y là kẻ điển trai, điều mà cô rất khó thừa nhận. “Các anh có biết,” cô nói, “cái mẽ đẹp trai kiểu Kevin Costner ở một gã nhiều tuổi hơn không?”

Tuy vậy, đây là phần quan trọng của hồ sơ để chúng tôi phát hiện thông tin chi tiết về thủ phạm. Những kẻ tấn công có ngoại hình hấp dẫn lại càng làm chúng nguy hiểm hơn nhiều. Hy vọng của tôi là với chút ít thời gian và lời hứa bảo vệ nghiêm ngặt, Mena sẽ sẵn lòng tiếp tục trao đổi với chúng tôi. Cho đến lúc này những gì chúng tôi có không đủ cho bức phác họa nhân dạng của cảnh sát. Ngay khi chúng tôi nhận thấy chân dung đó không khớp với khoảng mười hai ngàn khuôn mặt khác trên các đường phố Georgetown, tôi và Sampson muốn mở rộng phạm vi điều tra vụ này.

Sampson ngả chiếc ghế ra sau và duỗi dài hai chân. “Hay là mình ngủ một chút và làm việc tiếp vào buổi sáng? Tớ mệt bã người rồi.”

Đúng lúc đó Betsey Hall ào vào, trông có vẻ tỉnh táo hơn hai chúng tôi nhiều. Betsey là một thám tử mới vào nghề, nhiệt tình, nhưng là loại người biết cách làm thế nào giúp ích được mà không để bị coi thường. “Các anh chỉ nhìn vào các nữ nạn nhân trong cái mớ chú dẫn của mình thôi sao?” cô hỏi. “Đúng thế không?”

“Sao thế?” Sampson hỏi lại.

“Đã bao giờ nghe đến Benny Fontana chưa?”

Không ai trong chúng tôi từng nghe đến cái tên đó.

“Một tay đàn em hạng trung, ông trùm thứ hai, hình như đấy là biệt hiệu chúng vẫn gọi hắn. Đã gọi thì đúng hơn,” Betsey nói. “Hắn bị giết cách đây hai tuần. Trong một căn hộ ở Công viên Kalorama. Trên thực tế, đúng vào đêm Lisa Brandt bị cưỡng hiếp ở Georgetown.”

“Rồi thế nào?” Simpson hỏi. Tôi nghe thấy trong giọng cậu ta sự sốt ruột mệt mỏi mà tôi cũng cảm thấy. “Thế thì sao?”

“Thế thì thế này.”

Betsey lật mở nhẹ một tập hồ sơ đoạn bày lên mặt bàn vài tấm ảnh đen trắng. Ảnh một người đàn ông da trắng, có lẽ khoảng năm mươi tuổi, chết trong tư thế nằm ngửa trong một phòng khách nào đó. Cả hai chân y hoàn toàn - và vừa mới - bị cắt lìa nơi mắt cá.

Ngay lập tức tôi không còn thấy quá mệt mỏi nữa. Chất kích thích đang chảy rần rật trong huyết quản tôi.

“Chúa ơi,” Sampson lẩm bẩm. Cả hai chúng tôi lúc này đều đứng hết cả lên để xem xét từng bức ảnh rùng rợn một. Cứ lặp đi lặp lại như vậy.

“Báo cáo của pháp y cho thấy tất cả những vết cắt trên cơ thể Fontana được thực hiện trước khi y chết,” Betsey bổ sung. “Có lẽ bằng những dụng cụ phẫu thuật. Có thể là dao mổ và cưa. Nét mặt cô toát lên hy vọng, một vẻ ngây thơ ngọt ngào. “Vậy các anh có nghĩ hai vụ đều có cùng một kẻ tình nghi không?”

Tôi trả lời, “Tôi nghĩ tôi cần tìm hiểu thêm. Chúng tôi có thể có chìa khóa vào căn hộ này không?”

Cô kéo từ trong túi ra một chùm chìa khóa và lắc chúng kêu lanh canh một cách tự hào. “Tôi đã đoán là anh sẽ hỏi tôi thế.”

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.