“CHÚNG TA ĐÁNG LẼ ĐÃ TÌM RA HẮN, BỒ Ạ.”
Một phụ nữ tên là Emily Corro vừa kết thúc buổi điều trị buổi sáng với tôi, và bà vừa trở về với bục giảng, phấn khởi vì đã nhận thức về bản thân tích cực hơn một chút. Còn lúc này Sampson đang nói chuyện với tôi qua di động. John Bự không mấy khi bị kích động, vì vậy đây hẳn phải là tin vui.
Hóa ra đúng là như vậy.
Cuối buổi chiều hôm ấy, Chàng Bự và tôi đến khu vực Flatlands ở Brooklyn. Ở đó chúng tôi xác định được vị trí của một quán rượu có tên là Tommy McGoey’s.
Quán rượu gọn gàng và sạch sẽ này khi chúng tôi bước vào gần như vắng tanh. Chỉ có một tên Ailen phục vụ quầy trông bặm trợn và một tên nhỏ con, nhưng cơ bắp, chừng ngoại tứ tuần, đang ngồi ở góc xa quầy rượu màu gụ được đánh bóng kỹ lưỡng. Tên hắn là Anthony Mullino, và hắn là người thiết kế đồ họa ở Manhattan, đã có thời là bạn chí thân với Michael Sullivan.
Chúng tôi ngồi xuống hai bên Mullino, kẹp hắn ở giữa.
“Chà, ấm cúng quá,” hắn nói, và mỉm cười. “Này, tôi không bỏ mặc các vị đâu. Tôi đến đây vì ký ức tự do của tôi đấy nhé. Cố nhớ giùm điều đó. Chết tiệt, hai ông chú của tôi là cớm ở Brooklyn này đấy. Nếu các vị muốn thì cứ việc kiểm tra.”
“Chúng tôi làm rồi,” Sampson nói. “Một đã nghỉ hưu và sống ở Myrtle Beach, một đang bị đình chỉ công tác.”
“Này, vậy thì tôi cũng vẫn thắng được nửa keo đấy nhé. Cũng không quá tệ. Đủ để giữ chỗ chơi tốt.”
Sampson và tôi tự giới thiệu, lúc đầu Mullino tin là hắn đã gặp John ở một nơi nào đó, nhưng không nhớ là nơi nào. Cậu ta nói đã theo dõi vụ trùm Mafia Nga tên Wolf, một cuộc điều tra mà tôi tham gia khi còn ở Cục, và diễn ra ngay tại New York.
“Tôi cũng đã đọc về các vị trên một tờ tạp chí nào đó,” hắn nói. “Tạp chí nào nhỉ?”
“Tôi không đọc bài báo đó,” tôi nói. “Trên tờ Esquire[1].”
Mullino hiểu câu pha trò và cười mà nghe cứ như là ho sặc sụa. “Thế làm sao mà các vị phát hiện ra quan hệ giữa tôi và Sully? Chắc lại nghe mấy lời bốc phét hả. Trò xưa như trái đất.”
Sampson nói cho hắn chút ít những gì chúng tôi biết - FBI đã gài máy ghi âm tại câu lạc bộ xã hội mà Maggione hay lui tới. Chúng tôi biết Maggione đã ra lệnh thủ tiêu Sullivan, chắc là vì những phương pháp kỳ dị của tên này, và Đồ tể đã trả đũa. “Cục đã hỏi quanh khu Vịnh Parkaway. Có tên anh ở đây.”
Thậm chí Mullino không chờ Sampson nói hết. Tôi nhận ra rằng khi hắn nói, hai bàn tay hắn không ngừng động đậy. “Phải, câu lạc bộ xã hội này nằm ở Bensonhurst. Các vị đã đến đó chưa? Cái khu phố lâu đời của người Ý. Các vị biết đấy, hầu hết đều là những ngôi nhà hai tầng, có cửa hiệu ở mặt tiền. Đã có thời huy hoàng, nhưng giờ trông vẫn còn khá hấp dẫn. Sully và tôi lớn lên cách đó không xa.”
“Vậy làm sao lại là tôi? Tôi không rõ lắm về chuyện này. Lâu nay tôi đâu có gặp nó.”
“Hồ sơ FBI,” tôi nói. “Anh là bạn của hắn, phải không?”
Mullino lắc đầu. “Khi chúng tôi còn nhỏ, đại loại chúng tôi cũng thân nhau. Chuyện đó từ lâu lắm rồi, người anh em ạ.”
“Các anh là bạn của nhau cho đến khi ngoài hai mươi. Và hắn vẫn tiếp tục liên lạc với anh,” tôi nói. “Đấy là thông tin chúng tôi được cung cấp.”
“À, mẩy cái thiệp Giáng sinh thôi mà,” Mullino nói rồi phá lên cười. “Cứ đi mà tìm hiểu. Sully là một thằng phức tạp, không bao giờ có thể đoán trước được. Thi thoảng nó có gửi thiệp chúc mừng. Thế có chuyện gì nữa nào? Tôi gặp rắc rối hả? Không phải thế chứ?”
“Chúng tôi biết anh không có liên hệ với băng nhóm đó, ngài Mullino ạ,” Sampson nói.
“Nói thế thì tốt quá, vì tôi không hề, chưa khi nào liên hệ với chúng. Thực ra tôi hơi bị ngán cái mớ chuyện nhảm nhí chết tiệt đồn thổi về người Ý chúng tôi rồi. Bada bing[2], toàn chuyện tào lao. Chắc có vài người nói vậy. Biết sao không? Vì nó diễn ra trên tivi.”
“Vậy thì kể cho chúng tôi về Michael Sullivan đi,” tôi nói. “Chúng tôi cần nghe bất cứ điều gì anh biết về hắn. Kể cả những chuyện ngày trước.” Anthony Mullino gọi thêm đồ uống - nước khoáng seltzer - từ chính Tommy McGoey. Rồi hắn bắt đầu nói chuyện với chúng tôi, và dần dần hắn cũng cởi mở hơn.
“Tôi sẽ kể cho các vị nghe một chuyện vui. Tôi từng là người che chở Mikey tại trường trung học. Trường Đức Mẹ Đồng trinh[3]. Các Đạo hữu Thiên Chúa giáo Ailen. Ở khu vực của chúng tôi, người ta phải trang bị cho mình khiếu hài hước để tránh choảng nhau hàng ngày.
Thời ấy, Sullivan không có khiếu hài hước cho lắm. Nó sợ nhất là bị đánh bay mất hàng tiền đạo. Nó nghĩ một ngày nào đó có thể trở thành ngôi sao điện ảnh hay đại loại thế. Tôi xin thề trước Chúa đó là sự thật. Sự thật, phải không? Cả ông bà già nó đều ngủ với hàm răng giả trong cốc nước để cạnh giường đấy.”
Mullino nói rằng Sullivan đã thay đổi khi lên trung học. “Nó trở nên bất trị, và ác độc. Thế nhưng nó lại có được óc hài hước, dù sao thế cũng tốt cho một thằng Ailen.”
Hắn tựa vào sát quầy bar và hạ giọng. “Học lớp chín nó giết một đứa tên là Nick Fratello. Fratello làm việc tại một sạp báo cùng mấy thằng đánh cá ngựa thuê. Thằng này lúc nào cũng chửi nhau với Mikey, ra sức chọc phá nó. Chẳng có lý do gì sất. Thế là Mikey đã giết Fratello bằng con dao rọc giấy! Vụ đó được băng Mafia của Maggione đặc biệt chú ý. Ý tôi là Maggione Bố ấy.
“Kể từ đó Sully bắt đầu lượn lờ quanh câu lạc bộ xã hội ở Bensonhurst. Không ai biết đích xác nó làm gì, kể cả tôi. Nhưng bất ngờ nó rủng rỉnh tiền. Mới mười bảy, hay mười tám gì đó, nó đã mua Grand Am, một chiếc Pontiac Grand Am hẳn hoi. Hồi ấy dòng xe này cực hot. Maggione Con luôn luôn căm ghét Mike vì nó được lão già hắn coi trọng.”
Mullino hết nhìn Sampson lại quay sang nhìn tôi, đoạn làm một cử chỉ tựa như Tôi còn có thể nói gì hơn với các vị nữa đây? Tôi đi được chưa?
“Lần cuối anh gặp Michael Sullivan là khi nào?” Sampson hỏi hắn.
“Lần cuối à?” Mullino ngồi ngay ngắn lại và làm ra vẻ đang cố nhớ.
Sau đó tay hắn lại bắt đầu múa may. “Tôi có thể nói là tại đám cưới của Kate Gargan ở Vịnh Ridge. Khoảng sáu, bảy năm trước. Dù sao thì đó cũng là hồi ức cuối cùng của tôi. Tất nhiên, chắc các vị đã có tiểu sử tôi trong cả băng hình lẫn băng tiếng, đúng không?”
“Có thể, ngài Mullino ạ. Vậy lúc này Sullivan ở đâu? Những tấm thiệp Giáng sinh nữa? Chúng gửi từ đâu tới?”
Mullino nhún vai và giơ cả hai tay lên, như thể hắn đang bực mình đôi chút với cuộc trao đổi này. “Có hai tấm thiệp thôi. Tôi nghĩ, dấu bưu điện ở New York. Manhattan chăng? Không ghi địa chì người gửi, thưa các vị. Vậy các vị nói xem - lúc này Sullivan ở đâu được nhỉ?”
“Hắn ở ngay Brooklyn thôi, ngài Mullino ạ,” tôi nói. “Hai đêm trước anh đã gặp hắn tại quán Chestertield trên Đại lộ Flatbush.” Rồi tôi cho hắn xem hình của hắn - cùng Michael Sullivan.
Mullino nhún vai và mỉm cười. Không có gì quan trọng - chúng tôi biết tỏng hắn nói dối. “Nó từng là bạn tôi. Nó gọi điện, muốn nói chuyện. Tôi có thể làm gì, cố tình tránh mặt nó hả? Không phải là ý kiến hay. Vậy tại sao lúc ấy các vị không tóm nó?”
“Thật không may,” tôi nói. “Đặc vụ theo dõi lại không biết vẻ ngoài của hắn hiện giờ - đầu trọc, một thằng nhãi du côn mười bảy tuổi. Nào, tôi lại phải hỏi anh lần nữa - Sully hiện ở đâu?”
❀ ❀ ❀
[1] Esquire: tạp chí dành riêng cho nam giới.
[2] Tên một hộp đêm trong loạt phim truyền hình “Sopranos”.
[3] Nguyên văn “Immaculate Conception”, nghĩa là sự thụ thai tinh khiết của Đức Mẹ Maria.