BÀ ĐANG ĐỨNG ở cửa hành lang dẫn vào hai phòng ngủ nhỏ. Khoanh tay, quan sát tôi suốt nãy giờ. Tôi đang tự độc thoại à? Đang gào ầm lên ư? Tôi chẳng biết mình đang làm gì nữa.
“Con đánh thức bà à?” tôi nói thầm dù không cần thiết khi mà con bé vẫn đang khóc.
Nana điềm tĩnh, và dường như bà đang tự kiềm chế. Bà ở nhà tôi để trông lũ trẻ vào buổi sáng, nhưng bà lại bị đánh thức vào lúc này, và đó là lỗi của tôi, của Jannie bé bỏng.
“Bà tỉnh ngủ rồi,” bà nói. “Bà thức dậy và nghĩ rằng cháu và bọn trẻ phải về lại nhà bà trên Phố Năm. Nhà đủ rộng, Alex ạ. rất rộng. Đó là cách tốt nhất để việc này suôn sẻ.”
“Để việc gì suôn sẻ cơ ạ?” tôi hỏi, hơi bối rối bởi những gì bà nói, nhất là khi Jannie vẫn đang khóc ngằn ngặt bên tai.
Lưng Nana gập xuống. “Cháu cần bà giúp chăm sóc lũ trẻ, Alex. Rõ như ban ngày rồi còn gì. Bà sẽ nhận làm việc đó. Bà muốn thế và bà sẽ làm thế.”
“Nana,” tôi nói. “Bọn con sẽ ổn mà. Bọn con sẽ tự lo liệu được. Chỉ cần cho con xin thêm ít thời gian để trấn tĩnh lại.”
Nana lờ anh đi và tiếp tục nói. “Bà đến đây vì cháu, Alex, và bà đến đây vì lũ trẻ. Cứ như vậy đi. Bà không muốn bàn thêm nữa. Vì thế đừng nói gì nữa.”
Rồi bà bước về phía tôi và choàng cánh tay gầy guộc quanh người tôi, bà ôm tôi chặt hơn tôi tưởng. “Bà yêu con còn hơn yêu cuộc sống của chính mình.” Rồi bà nói, “Bà yêu Maria. Bà cũng nhớ con bé lắm. Và bà yêu những đứa trẻ này Alex ạ. Chưa bao giờ nhiều hơn lúc này.” Tôi và bà đều đang đau đến xé lòng - ba người chúng tôi đều khóc trong căn phòng khách ngột ngạt, chật hẹp. Nana đã đúng: Nơi này không thể là nhà của chúng tôi nữa. Ở đây có quá nhiều kỷ niệm gợi nhớ về Maria.
“Giờ thì đưa Jannie cho bà. Đưa con bé qua đây,” bà nói, và đấy không hẳn là một lời yêu cầu. Tôi thở dài và trao con bé cho người nữ chiến binh nhỏ bé, người đã cưu mang tôi từ khi tôi là một đứa trẻ lên mười vừa mất cả bố lẫn mẹ.
Nana bắt đầu vỗ nhẹ lưng Jannie và xoa cổ cháu, và rồi con bé ợ một
tiếng. Cả Nana và tôi đều bất giác phì cười.
“Chẳng giống một quý bà tẹo nào,” Nana thì thầm. “Nào Janelle, thôi quấy nhè ngay. Cháu nghe bà nói không? Nín ngay nào.”
Jannie làm theo lời bà, và đấy là màn khởi đầu cho cuộc sống mới của chúng tôi.