DÙ GÌ CŨNG LÀ THỨ BẢY.Tôi được nghỉ làm. Hôm nay không có tội ác và trừng phạt. Không có thằng tâm thần nào xuất hiện, ít ra trong số mà tôi biết.
“Xe gia đình” nhà Cross gần đây là chiếc Toyota Corolla cổ lỗ sĩ - từng là của Maria. Trừ giá trị tình cảm hiển nhiên và tuổi thọ của chiếc xe này ra thì tôi không nghĩ nhiều về nó lắm. Chẳng màng đến kiểu dáng hay chức năng - chẳng màng đến màu sơn hơi trắng, và những vết lõm đủ loại trên thùng để hành lý và mui xe. Bọn trẻ đã tặng tôi hai miếng đề can nhân ngày sinh nhật - TÔI CÓ THỂ CHẬM, NHƯNG TÔI VẪN VƯỢT XA BẠN và HÃY ĐÁP LẠI LỜI NGUYỆN CẦU CỦA TÔI, ĐÁNH CẮP CHIẾC XE NÀY ĐI. Chúng cũng không thích chiếc Corolla. Cho nên vào ngày thứ Bảy trời quang mây tạnh ấy, tôi đưa Jannie, Damon và tiểu Alex đi tậu xe.
Trong khi xe lăn bánh, đầu đĩa phát bài “Overnight Celebrity” của Twista rồi “All Falls Down” của Kanye West. Suốt đường đi, lũ trẻ không ngừng đưa ra những đề nghị lung tung và điên rồ về chiếc xe mới mà chúng tôi cần sắm.
Jannie thích một chiếc Range Rover - nhưng điều đó sẽ không xảy ra vì vô số lý do chính đáng. Damon cố thuyết phục tôi mua một chiếc xe máy để nó có cơ sử dụng khi bước sang tuổi mười tám trong bốn năm nữa - đòi hỏi này vô lý đến mức tôi thậm chí không buồn đáp lại.
Không đời nào, trừ phi bây giờ người ta vẫn còn liên lạc bằng cách chạy bộ.
Nhóc Alex, hay Ali, không bận tâm là xe kiểu nào, miễn là màu đỏ hoặc màu xanh lơ sáng. Thằng bé thật thông minh, và ý kiến đó ngay bây giờ có thể chuyển thành kế hoạch, trừ khoản “màu đỏ” và “sáng”. Thế là chúng tôi tốp vào một cửa hàng bán xe Mercedes ở Arlington, Virginia, không xa nhà lắm. Jannie và Damon nhìn chằm chằm vào một chiếc Cabriolet CLK500 mui rời, trong khi Ali và tôi kiểm tra băng ghế trước rộng rãi của một chiếc R350. Tôi nghĩ mãi đến một chiếc xe gia đình - vừa an toàn, bắt mắt, và nếu bán lại thì cũng được giá. Lý trí và tình cảm.
“Con thích chiếc này,” Ali nói. “Nó màu xanh. Đẹp quá. Quá ổn.”
“Con có khiếu thẩm mỹ tuyệt vời về xe cộ, chàng trai ạ. Đây là một chiếc sáu chỗ ngồi, mà ghế ngồi mới tuyệt chứ. Nhìn cái mái xe bằng kính kìa. Phải đến hơn mét rưỡi chứ ít à.”
“Đẹp thật,” Ali nhắc lại.
“Ngả ra. Nhìn toàn bộ chỗ đặt chân xem, anh bạn nhỏ. Đây mới đúng là chiếc xe hơi đích thực.”
Một nhân viên bán hàng tên là Laurie Berger luôn có mặt bên chúng tôi suốt thời gian đó nhưng không hề huênh hoang hay gạ gẫm quá đáng. Tôi đánh giá cao điều đó. Chúa ban phúc cho hãng Mercedes.
“Anh có muốn hỏi gì không?” cô ta hỏi. “Còn gì anh muốn biết nữa không?”
“Sự thực là không, Laurie. Ngồi vào chiếc R350 này là người ta muốn mua rồi.”
“Nó giúp việc bán hàng của tôi trôi chảy hơn thật. Chúng tôi còn một chiếc màu đen, lớp bọc màu tro. Người ta gọi R350 là xe đa năng, bác sĩ Cross ạ. Khoang để hành lý so găng được với xe thể thao đa dụng đấy.”
“Và kết hợp cả những điểm tối ưu của cả hai loại xe nữa,” tôi nói, và cười rất tâm đắc.
Lúc đó máy nhắn tin của tôi đổ chuông, tôi rên rỉ to đến mức làm mọi ánh mắt phải đổ dồn vào mình.
Không phải là vào ngày thứ Bảy. Và không phải trong lúc tôi đang mua xe. Câu trả lời là không, khi tôi đang ngồi trong chiếc Mercedes R350 tuyệt đẹp này.
“Ơ, kìa,” Ali reo lên, và mắt cu cậu mở to. “Máy nhắn tin của bố kìa!” thằng bé hét toáng lên trong phòng trưng bày gọi Damon và Jannie. “Bố có tin nhắn đây này!”
“Con tố cáo bố à. Con là tên chỉ điểm tồi tệ đáng ghét,” tôi vừa nói vừa hôn trán nó. Tôi vẫn làm như thế ít nhất dăm lần một ngày, và ngày nào cũng vậy.
Ali cười khúc khích, vỗ vào tay tôi và lại khúc khích tiếp. Nó luôn hiểu những lời nói đùa của tôi. Không có gì ngạc nhiên khi hai bố con rất tâm đầu, ý hợp.
Chỉ có điều tin nhắn này không phải là trò đùa. Không một chút nào. Tôi nhận ra ngay số máy và không nghĩ đó sẽ là tin tốt.
Ned Mahoney ở Đội Giải cứu Con tin à? Có thể mời tôi đi dự tiệc thịt nướng và khiêu vũ tại Quantico? Chắc không phải là tiệc tùng.
Tôi gọi lại cho Ned bằng điện thoại di động. “Alex Cross đây. Ned, tôi nhận tin rồi. Sao lại nhắn cho tôi hả?”
Ned vào đề ngay. “Alex này, anh biết Đại lộ Kentucky, gần Phố Mười lăm ở phía Đông Nam chứ?”
“Tôi biết, tất nhiên rồi, chỗ đó không xa nhà tôi lắm. Nhưng lúc này tôi đang ở Arlington. Tôi đi cùng bọn trẻ. Mấy bố con đang tìm mua một chiếc xe gia đình mới. Anh có biết thế nào là gia đình không hả Ned?”
“Gặp tôi ở đó, Kentucky, Phố Mười lăm. Tôi cần anh giúp, anh biết rõ vùng của mình mà. Tôi không muốn trao đổi quá nhiều qua điện thoại di động.” Ned nói thêm vài chi tiết - nhưng không phải là tất cả. Sao thế nhỉ? Anh ta đang giấu cái gì đây?
Ôi giời, ôi giời, ôi giời. “Gấp cỡ nào? Tôi đang đi cùng bọn trẻ, Ned ạ.”
“Rất tiếc về điều đó. Đội của tôi sẽ đến đấy trong vòng mười phút nữa. Alex này, tôi không đùa đâu, ầm ĩ cả lên rồi.”
Đương nhiên là phải ầm ĩ lên rồi. Còn lý do nào khác có thể khiến Đội Giải cứu Con tin của FBI phải dính vào chuyện của thành phố Washington này chứ? Và còn lý do nào khác mà Ned Mahoney phải gọi cho tôi vào chiều thứ Bảy?
“Có chuyện gì vậy bố?” Ali nhìn tôi hỏi.
“Bố phải đi dự tiệc thịt nướng.” Bố nghĩ bố là món chính trên xiên nướng thịt đấy, anh bạn nhỏ ạ.