MICHAEL SULLIVAN ĐÃ HẾT động lòng trắc ẩn với người khác từ khi nó mười bốn, mười lăm tuổi. Cả nhà Sullivan biết ông nó, James, có một khẩu súng giấu ở ngăn kéo tủ cuối cùng trong phòng ngủ. Một buổi chiều tháng Sáu, cái tuần nhà trường cho nghỉ hè, Sullivan đã lén vào lấy trộm khẩu súng trong nhà ông nó.
Cả ngày Michael la cà khắp khu phố với khẩu súng nhét trong túi quần, che dưới chiếc sơ mi rộng. Michael không thấy cần phải khoe thứ vũ khí này với bất kỳ ai, nhưng nó nhận ra nó thích thú khi có được khẩu súng, rất thích là đằng khác. Khẩu súng lục đã làm thay đổi mọi thứ đối với nó. Từ một đứa trẻ bất trị nó trở thành kẻ bất khả chiến bại.
Sullivan lang thang cho đến khoảng tám giờ, sau đó đi theo Đường Quentin đến cửa hàng của bố nó. Nó đến nơi và biết ông già nó đang chuẩn bị đóng cửa.
Bài hát nó ghét cay ghét đắng, “Crocodile’s Rock” của Elton John, vẳng đến từ chiếc radio trong xe của ai đó dưới khu nhà, và nó thèm được bắn chết cái thằng nào đang bật thứ nhạc rác rưởi ấy.
Cửa trước cửa hàng thịt vẫn mở, và khi nó nhún nhảy bước vào, bố nó thậm chí còn không thèm nhìn lên - nhưng hẳn là lão đã nhác thấy thằng con đi ngang qua phía ngoài cửa sổ.
Giá báo thường kỳ Tiếng vọng Ailen thường đặt gần cửa ra vào. Mọi thứ luôn ở đúng chỗ chết tiệt của chúng. Ngăn nắp, gọn gàng song cực kỳ hổ lốn.
“Mày muốn gì?” bố nó làu bàu. Cái chổi lão đang sử dụng có một lưỡi nạo để cạo mỡ ra khỏi vết cáu trên sàn nhà. Đó là loại việc bẩn thỉu Sullivan cực ghét.
“Nói chuyện với ông bây giờ được chứ?” nó nói với bố.
“Chó chết. Tao còn đang bận kiếm sống.”
“À. Thế hả? Bận lau nhà à?” Thế rồi nó vung tay rất nhanh.
Và đó là lần đầu tiên Sullivan đánh bố nó - bằng khẩu súng - vào thái dương bên trên mắt phải lão. Nó đánh lão lần nữa, lần này vào mũi, và người đàn ông to lớn gục xuống lớp mùn cưa và dăm bào. Lão bắt đầu rên rỉ và khạc ra cả mùn cưa lẫn xương sụn.
“Ông biết tôi có thể làm ông đau đớn đến thế nào rồi chứ?” Michael Sullivan cong người thấp xuống sàn nhà và hỏi bố nó. “Nhớ câu này không hả Kevin? Tôi thì nhớ. Sẽ không bao giờ quên được chừng nào tôi còn sống.”
“Đừng có gọi tao là Kevin, đồ mất dạy.”
Nó lại nện bố nó bằng báng súng. Rồi nó đá vào hạ bộ lão, lão gào lên trong đau đớn.
Sullivan khinh miệt nhìn quanh cửa hàng. Nó đá tung cái giá để mì bột nở McNamara. Sau đó nó chĩa súng vào đầu lão và lên cò.
“Đừng làm vậy,” bố nó lắp bắp, mắt lão mở to bởi kinh hoàng, sợ hãi và phần nào đó tỉnh ngộ nhận ra chân tướng thằng con lão. “Không. Đừng làm thế. Đừng làm thế, Michael.”
Sullivan bóp cò - rồi một tiếng rắc khô khốc của kim loại đập vào nhau vang lên.
Nhưng không có tiếng nổ đinh tai nhức óc nào. Không có cú bắn tung óc nào. Sau đó là sự im lặng tuyệt đối, hệt như cái im lặng trong nhà thờ.
“Rồi sẽ có ngày,” nó bảo lão. “Không phải hôm nay, mà là khi ông ít ngờ đến nhất. Một ngày khi ông không muốn chết, tôi sẽ giết ông. Ông cũng sẽ nhận một cái chết tồi tệ, Kevin ạ. Và không phải bằng khẩu súng cao su như thế này đâu.”
Sau đó nó bước ra khỏi cửa hàng thịt, và nó trở thành Đồ tể của Sligo. Ba ngày trước Giáng sinh năm mười tám tuổi, nó quay lại và giết chết bố mình. Như nó đã hứa, và không phải bằng súng. Nó sử dụng một trong những con dao lọc xương của lão, và nó chụp vài kiểu ảnh lấy ngay làm kỷ niệm.