VẬY LÀ LÚC NÀY CHÚNG TÔI ĐANG ĐIỀU TRA vụ Mena Sunderland để tưởng niệm cô - ít ra tôi tự nhủ thế, tự lý giải thế. Tất cả là vì Maria Cross, Mena Sunderland, và cả những nạn nhân khác nữa.
Trong ba ngày tiếp theo tôi sát cánh cùng Sampson làm việc vào ban ngày, sau đó cùng anh ra phố vào ban đêm. Ca đêm của chúng tôi thường diễn ra từ mười giờ đêm đến khoảng hai giờ sáng. Chúng tôi là một bộ phận của lực lượng đặc nhiệm tuần tra Georgetown và Foggy Bottom, khu vực tên sát nhân-hãm hiếp gây án. Mọi người đều vô cùng giận dữ, nhưng không ai muốn tóm hắn bằng tôi.
Dẫu vậy, tôi vẫn gắng hết sức giữ cho cuộc điều tra căng thẳng đến nghẹt thở này ở mức độ hợp lý và không vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Hầu như đêm nào cũng vậy, tôi cố về ăn tối cùng Nana và bọn trẻ. Tôi vẫn liên lạc với Kayla Coles ở Bắc Carolina, và nghe chừng nàng đã đỡ hơn. Tôi cũng vẫn dành được dăm buổi để khám cho bệnh nhân, trong đó có Kim Stafford, cô thường đến gặp tôi hai lần một tuần và có lẽ đang có chuyển biến tích cực. Chồng chưa cưới của cô ta không hề hé răng với cô ta về buổi “trao đổi” của chúng tôi.
Tôi có thói quen là sáng sáng phải nhấm nháp một tách cà phê tại tiệm Starbucks nằm ngay trong tòa nhà tôi ở, hay tại tiệm Au Bon Pain ở góc ngoặt giữa phố Indiana và phố Sáu. Với tiệm Au Bon Pain thì hơi vấn đề một chút vì tôi rất thích món bánh ngọt của họ, do đó tôi phải tránh càng xa càng tốt.
Kim là bệnh nhân “ruột” của tôi. Các bác sĩ trị liệu thường có bệnh nhân ruột, dù họ có chối bai bải đi chăng nữa. “Còn nhớ tôi đã bảo anh rằng Jason là một gã không đến nỗi quá tệ chứ?” cô ta nói suốt mười lăm phút trong một lần khám vào buổi sáng. Tôi vẫn nhớ, và còn nhớ cả cái vụ “sửa” cho hắn một trận tại đồn cảnh sát nơi hắn làm việc. “Phải, hắn hoàn toàn, hoàn toàn chỉ là đồ rác rưởi, bác sĩ Cross ạ. Tôi đã ngộ ra nhiều về hắn. Việc này làm tôi mất nhiều thời gian hơn cần thiết.”
Tôi gật gù và chờ nghe thêm. Tôi biết đích xác những gì tôi muốn nghe tiếp từ cô.
“Tôi đã bỏ hắn. Tôi chờ cho đến khi hắn đi làm rồi mới đi. Sự thật ư? Tôi sợ muốn chết. Nhưng tôi đã làm những gì phải làm.”
Cô đứng lên và đi tới ô cửa sổ nhìn ra Quảng trường Judiciary. Từ chỗ tôi cũng có thể thấy cả Trụ sở Tòa án Liên Bang Quận DC.
“Anh lấy vợ bao lâu rồi?” cô hỏi, liếc nhìn chiếc nhẫn tôi vẫn đeo trên tay trái.
“Tôi từng có vợ. Giờ thì không.” Tôi cho cô biết đôi điều về Maria, về những gì xảy ra hơn mười năm trước - kể vắn tắt, không ủy mị.
“Tôi rất tiếc,” cô nói khi tôi kể xong. Mắt cô rơm rớm, đấy là điều tôi chẳng thích thú gì. Sáng đó, buổi điều trị cũng có đôi chút khó khăn, và cũng tiến triển chút ít. Rồi một điều kỳ lạ xảy ra - cô bắt tay tôi trước khi ra về. “Anh là người tốt,” cô nói. ‘Tạm biệt, bác sĩ Cross.”
Sau đấy tôi nghĩ có thể tôi vừa mất đi một bệnh nhân - lần đầu tiên - vì tôi đã hoàn thành tốt công việc.