TÔI NGẨNG LÊN, rời mắt khỏi đống hồ sơ cảnh sát để trong lòng khi chúng tôi lái xe ngang qua một hàng rào khổng lồ để đi lên đường xe vào nhà hình vòng cung, rải vỏ sò. Đây là ngôi nhà xây theo kiến trúc Phục Hưng Hy Lạp mang dáng vẻ uy nghi đường bệ với hàng cột trụ ở cả hai tầng phía mặt tiền, và trông giống như một pháo đài ngoại ô. Tôi có thể hiểu vì sao Lisa lại tới đây để ẩn náu và tìm sự an toàn.
Người bạn gái Nancy Goodes của cô ra mở cửa và bước ra khỏi nhà trao đổi riêng với chúng tôi. Goodes có mái tóc vàng nhạt và trông trạc tuổi Brandt, trong hồ sơ ghi là Brandt hai chín tuổi.
“Tôi không cần phải nói với các anh rằng Lisa đã trải qua những điều khủng khiếp,” cô nói bằng giọng thì thầm quả thực là không cần thiết ở ngoài hiên. “Các anh có thể thẩm vấn càng ngắn càng tốt không? Tôi chỉ ước các anh rời khỏi đây thôi. Tôi không hiểu vì sao cô ấy lại phải khai báo với nhiều cảnh sát đến thế. Một trong các anh có thể giải thích chuyện này cho tôi không?”
Cô bạn của Lisa khoanh tay trước ngực, rõ ràng là khó chịu, nhưng vẫn cố tỏ ra hợp tác. Sampson và tôi tôn trọng điều đó, nhưng còn những vấn đề khác cần xem xét.
“Chúng tôi sẽ làm ngắn gọn nhất có thể,” Sampson nói. “Nhưng tên hiếp dâm này vẫn nhởn nhơ ngoài kia.”
“Các anh mà làm cô ấy cảm thấy có tội thì đừng có trách tôi. Đừng có trách tôi đấy.”
Chúng tôi theo chân cô Goodes đi qua một phòng nghỉ ốp đá hoa cương để vào bên trong. Một cầu thang lượn bên phải chúng tôi phỏng theo đường cong ngọn đèn chùm rủ xuống phía trên đầu. Khi nghe thấy giọng trẻ con líu lo vẳng ra từ bên trái, có vẻ không hợp lắm với sự nghiêm trang của ngôi nhà, tôi bắt đầu tự hỏi không biết những người này giấu cái mớ ồn ào này của họ ở đâu.
Goodes buông tiếng thở dài rồi đưa chúng tôi vào phòng khách bên cạnh, nơi Lisa Brandt đang ngồi một mình. Cô có vóc người nhỏ bé nhưng kiều diễm, ngay cả lúc này, trong hoàn cảnh bất hạnh. Tôi có cảm giác cô cố ăn mặc cho ra vẻ bình thường, quần jeans và áo sơ mi kẻ sọc, nhưng chính tư thế cúi gập người xuống - và đôi mắt cô - đã nói với tôi nhiều hơn. Rõ ràng cô không biết liệu nỗi đau hiện tại có bao giờ nguôi đi được hay không.
Sampson và tôi tự giới thiệu và cô mời chúng tôi ngồi. Lisa thậm chí còn gượng nở nụ cười lịch sự trước khi lại đưa mắt nhìn đi nơi khác.
“Hoa đẹp quá,” tôi vừa nói vừa chỉ vào bình hoa đỗ quyên mới cắt trên chiếc bàn trà đặt giữa chúng tôi. Thật dễ nói vậy bởi đó là sự thật, và thực lòng tôi không biết nên bắt đầu từ đâu.
“À.” Cô lơ đãng nhìn chúng. “Nancy luôn giỏi về mấy khoản này. Cô ấy bây giờ đã là một cô gái miền quê thực sự rồi, một bà mẹ nữa. Cô ấy luôn mong muốn được làm mẹ.”
Sampson mở đầu một cách nhẹ nhàng. “Lisa này, tôi muốn cô biết rằng chúng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì đã xảy ra với cô. Tôi biết cô đã phải kể chuyện này với nhiều người. Chúng tôi sẽ cố không lặp lại tình tiết quá nhiều. Như thế có được không?”
Lisa vẫn dán mắt vào góc phòng. “Được, cảm ơn các anh.”
“Như chúng tôi biết, cô đã được tư vấn biện pháp phòng bệnh cần thiết nhưng không muốn cung cấp thông tin nào về thể chất của mình trong buổi kiểm tra tại bệnh viện. Ngoài ra, trong lúc này cô cũng chọn cách không đưa ra mô tả nhân dạng kẻ đã gây ra tội ác với cô. Có đúng thế không?”
“Không phải bây giờ, mà không bao giờ,” Lisa đáp. Cô lắc đầu quầy quậy, giống như tiếng không khe khẽ lặp đi lặp lại.
“Cô không bắt buộc phải nói,” tôi trấn an Lisa. “Và chúng tôi tới đây không phải để khai thác bằng được những thông tin cô không muốn cung cấp.”
“Trên tinh thần đó,” Sampson tiếp tục, “chúng tôi đang làm sáng tỏ một số giả thuyết. Thứ nhất, kẻ tấn công cô là ai đó cô không quen biết. Và thứ hai, ở mức độ nào đó hắn đã uy hiếp cô để ngăn cô nhận dạng hắn hay khai báo về hắn. Lisa à, cô có thấy thoải mái khi cho chúng tôi biết chính xác sự việc hay không?”
Lisa im lặng. Tôi cố phán đoán biều hiện nét mặt và ngôn ngữ cơ thể của cô nhưng không ăn thua. Cô không đáp lại câu hỏi của Sampson, vì vậy tôi thử cách tiếp cận khác.
“Từ khi trao đổi với các thám tử trước đó cô có nghĩ đến chuyện gì không? Có điều gì cô muốn bổ sung không?”
“Ngay cả một chi tiết nhỏ nhất cũng có thể giúp cho công tác điều tra,” Sampson nói, “và tóm được tên hiếp dâm đó.”
“Tôi không muốn bất kỳ cuộc điều tra nào về những gì xảy ra với tôi,” cô buột miệng. “Chẳng phải đó là lựa chọn của tôi hay sao?”
“Tôi e là không,” Sampson nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất mà tôi từng nghe được từ anh.
“Sao lại không?”
Hai tiếng đó thốt ra từ miệng Lisa giống một lời cầu khẩn hơn là một câu hỏi.
Tôi cố lựa lời một cách thận trọng. “Chúng tôi tương đối chắc chắn rằng những gì đã xảy ra với cô không phải là vụ duy nhất, Lisa ạ. Còn có những phụ nữ khác...”
Đến đây thì cô gục hẳn. Tiếng nấc kìm nén vỡ òa ra, giải thoát mọi cảm xúc bên trong. Sau đó Lisa Brandt gục xuống lòng mình, hai tay bịt chặt miệng, cô nức nở.
“Tôi xin lỗi,” cô rên rỉ nói. ‘Tôi không làm được. Tôi không thể. Tôi rất tiếc, tôi xin lỗi.”
Rồi cô Goodes lao vào phòng. Hẳn cô đã đứng nghe ngay bên ngoài cánh cửa. Cô quỳ xuống trước Lisa rồi choàng tay ôm lấy bạn và thì thầm những lời an ủi.
“Tôi xin lỗi,” Lisa Brandt một lần nữa lại thốt lên.
“Không việc gì phải xin lỗi, bạn yêu quý. Không gì cả. Cậu cứ xả hết ra, thế thôi,” Nancy Goodes nói.
Sampson đặt tấm danh thiếp lên mặt bàn trà. “Chúng tôi sẽ tự ra về,” anh nói.
Không rời mắt khỏi người bạn gái đang thổn thức, cô Goodes đáp lời. “Các anh đi đi. Xin đừng quay lại đây nữa. Hãy để Lisa được yên. Đi đi.”