Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 88
Chương 88

❊ ❊ ❊

DĂM NGƯỜI MẶC ĐỒNG PHỤC đi ra đi vào đồn cảnh sát trên Đại lộ Wisconsin khi Sampson và tôi đến đó buổi chiều hôm ấy. Một thám tử tên là Michael Wright cuối cùng nhận ra rằng anh ta và đồng nghiệp có lẽ vừa tóm hụt kẻ hiếp dâm ở Georgetown, rằng có lẽ anh ta đã bỏ lỡ vụ lớn nhất trong sự nghiệp của mình. Tuy nhiên, họ đang giam giữ hai thằng, có thể chúng biết chuyện gì xảy ra. Họ cần tiến một bước nữa.

Sampson và tôi bước vào bên trong qua bức tường chống đạn cao ba mét và đi về phía dãy phòng thẩm vấn nằm ở phía sau khu phòng ngủ của các thám tử. Nơi làm việc trông thật thân quen - những chiếc bàn sứt sẹo, bừa bộn, những chiếc máy tính và điện thoại cũ rích từ đời nảo đời nào, thùng chất đồ đầy ứ cao quá đầu.

Trước khi bước vào phòng thẩm vấn, Wright cho chúng tôi biết hai kẻ trong đó cho đến giờ vẫn chưa hề hé răng; nhưng chúng lại được vũ trang bằng súng ngắn Beretta, và anh ta chắc rằng chúng là bọn giết người. “Chúc vui vẻ,” Wright nói, sau đó John và tôi bước vào bên trong.

Sampson lên tiếng trước. “Tôi là thám tử John Sampson. Đây là bác sĩ Alex Cross. Bác sĩ Cross là chuyên gia tâm lý pháp y tham gia điều tra những vụ hãm hiếp hàng loạt ở khu vực Georgetown. Tôi là thám tử phụ trách vụ này.”

Không tên nào mở miệng, dù chỉ là một câu nói mỉa, để làm tan băng. Cả hai mới độ ngoài ba mươi, thuộc loại vai u thịt bắp, nụ cười tự mãn luôn thường trực.

Sampson hỏi thêm vài câu, sau đó chúng tôi chỉ ngồi im lặng đối diện với chúng qua chiếc bàn.

Cuối cùng một trợ lý hành chính gõ cửa và bước vào. Cô ta đưa cho Sampson vài bản fax vẫn còn nóng hơi máy.

Sampson đọc, đoạn đưa cho tôi.

“Tôi không nghĩ rằng Mafia hoạt động cả trong khu vực DC.,” Sampson nói. “Chắc tôi đã nhầm. Cả hai anh đều là thành viên trong băng đảng đó. Ai trong các anh có thể nói xem chuyện gì đã diễn ra tại con hẻm đó?”

Chúng làm thinh, và khoái trá đến phát bực với trò không trả lời câu hỏi của chúng tôi và vờ như chúng tôi không hề có mặt ở đó.

“Bác sĩ Cross, có lẽ chúng ta có thể giải quyết vụ này mà không cần tới chúng. Cậu nghĩ sao hả?” Sampson hỏi tôi.

“Chúng ta có thể thử xem. Trong này nói là John Antonelli “Đào mỏ” và Joseph Lanugello “Lưỡi dao” làm việc cho Maggione bên ngoài thành phố New York. Có thể chính Maggione Con và Maggione Bố đã thuê một người tên Michael Sullivan, còn được biết với cái tên Đồ tể, làm sát thủ tại DC. trong vài năm trước. Cậu nhớ tên này chứ, John?”

“Có. Y đã khử tay trùm buôn bán ma túy người Hoa. Vợ cậu, Maria, cũng bị sát hại ngay trong khoảng thời gian đó. Ngài Sullivan hiện là nghi phạm trong vụ này.”

“Chính tên Michael Sullivan “Đồ tể” này cũng là nghi phạm trong một loạt vụ cưỡng hiếp ở Georgetown, và ít nhất là một vụ giết người liên quan đến mấy vụ cưỡng hiếp đó. Có phải Sullivan là kẻ các anh đã dồn vào Hẻm Blues không?” tôi hỏi hai tên Mafia giết mướn.

Không một lời đáp lại từ phía chúng. Không lời nào. Bọn này cứng đầu thật.

Cuối cùng Sampson đứng lên và xoa cằm. “Tớ nghĩ chúng ta không cần hai thằng Đào mỏ và Lưỡi dao này nữa. Chà, chúng ta phải làm gì với chúng đây? Hượm đã, tớ có ý kiến này. Cậu sẽ thích cho mà xem. Alex ạ,” Sampson nói, và cười một mình.

Cậu ta ra hiệu cho hai tên Mafia đàn em đứng lên. “Chúng ta kết thúc tại đây. Các quý ngài có thể đi theo tôi.”

“Đi đâu?” cuối cùng Lanugello cũng phá vỡ sự im lặng. “Các ông chưa kết tội chúng tôi được đâu.”

“Nào đi thôi. Nhận lấy bất ngờ dành cho các anh đi.” Sampson đi trước hai tên, còn tôi đi sau. Chúng có vẻ không khoái có tôi ở phía sau. Có lẽ chúng nghĩ tôi có thể vẫn nuôi lòng hận thù về những gì đã xảy ra với Maria. Phải, có thể lắm.

Sampson ra hiệu cho bảo vệ ở cuối hành lang, và cậu ta dùng chìa khóa mở cửa phòng giam. Khu vực giam giữ đã có vài tù nhân đang chờ luận tội. Tất cả, trừ một người, đều là người da đen. John bước vào đầu tiên.

“Các anh sẽ ở đây. Nếu các anh đổi ý và muốn nói chuyện với chúng tôi,” Sampson nói với hai thằng Mafia, “thì hãy la lên. Nghĩa là nếu bác sĩ Cross và tôi vẫn còn có mặt trong khu nhà này. Nếu không, chúng tôi sẽ làm thủ tục nhập kho cho các anh vào sáng mai. Nếu thế thì, chúc ngủ ngon nhé.”

Sampson gõ nhẹ chiếc phù hiệu của mình vào song cửa nhà lao. “Hai người này bị tình nghi trong một loạt các vụ hãm hiếp,” cậu ta thông báo với những tù nhân khác. “Hãm hiếp phụ nữ da đen ở vùng Đông Nam. Tuy nhiên, hãy cẩn thận, chúng rắn mặt lắm đấy. Đến từ New York mà.

Chúng tôi quay ra, và người bảo vệ đóng sầm cánh cửa xà lim lại phía sau.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.