NGÀY HÔM SAU có thể được lưu vào hồ sơ dưới cái tên Tôi Đang Nghĩ Cái Quái Gì Thế Này? Mãi tôi mới đến đồn cảnh sát Quận Sáu, nơi Jason Stemple làm việc, và bắt đầu hỏi han những người xung quanh về hắn. Tôi chưa biết sẽ làm gì nếu tìm được hắn, nhưng tôi lo lắng cho Kim Stafford đến mức tôi phải làm gì đó, hoặc nghĩ là mình có làm.
Tôi không còn mang giấy ủy nhiệm hay phù hiệu nữa, nhưng nhiều cảnh sát DC.biết tôi trước đây là ai và bây giờ là ai. Thế mà hình như tay trung úy bàn giấy này không biết điều đó.
Hắn bắt tôi đợi bên dãy dân sự lâu hơn tôi tưởng. Được thôi, tôi nghĩ vậy, nhằm nhò gì. Tôi đứng vẩn vơ, liếc nhìn Bảng thành tích giảm thiểu tội phạm thường niên treo trên tường cho đến khi rốt cuộc hắn thông báo với tôi rằng hắn ta đã cùng viên đại úy xem xét trường hợp của tôi; sau đó hắn bấm cửa cho tôi vào.
Một sĩ quan mặc đồng phục khác đang chờ tôi ở đó.
“Pulaski, dẫn ông ta đi” - viên trung úy liếc nhìn xuống bản đăng ký - “Xin mời quay lại phòng thay đồ, Cross. Ông ấy tìm Stemple. Tôi nghĩ anh ta sẽ ra bây giờ.”
Tôi theo anh ta xuống hành lang đông đúc, nghe mấy nhóm cảnh sát nói chuyện suốt dọc đường đi. Pulaski đẩy cánh cửa trượt nặng nề vào phòng thay đồ. Vẫn cái thứ mùi quen thuộc, mồ hôi và thuốc khử trùng.
“Stemple! Cậu có khách đấy.”
Một gã trẻ chừng ngoài hai lăm, cao ngang tầm tôi nhưng nặng hơn, nhìn lên. Chỉ có mình hắn trong dãy tủ thay đồ màu xanh quân sự ọp ẹp, khoác trên người áo len hiệu Washington Nationals. Khoảng nửa tá cảnh sát khác hết phiên trực đứng túm năm tụm ba phàn nàn và cười cợt về tình trạng hệ thống tòa án mà mấy ngày này đang là chuyện đùa cửa miệng.
Tôi bước tới chỗ Stemple đang đeo đồng hồ vào tay và về cơ bản vẫn không buồn để ý đến tôi.
“Tôi có thể trao đổi với cậu một chút không?” tôi hỏi. Tôi cố tỏ ra lịch sự, nhưng với thằng bố thích nện bạn gái mình nhừ tử thì việc đó đòi hỏi một nỗ lực ghê gớm.
“Về chuyện gì?” sStemple hờ hững nhìn tôi.
Tôi hạ giọng. “Tôi muốn trao đổi với cậu... Về Kim Stafford.”
Ngay lập tức sự đón tiếp dưới mức thân thiện chuyển hẳn sang thái độ thù địch. Stemple giậm chân và nhìn tôi từ trên xuống dưới như thể tôi là một kẻ đầu đường xó chợ vừa đột nhập vào nhà hắn.
“Thế anh làm cái quái gì ở đây? Anh là cớm hả?”
“Tôi từng là cảnh sát, nhưng giờ là bác sĩ trị liệu. Tôi điều trị cho Kim.” Mắt Stemple vằn lên và long sòng sọc. Lúc này hắn đã hình dung ra khung cảnh đó, và hắn không thích những gì hắn thấy. Tôi cũng thế, vì tôi đang nhìn một thằng đàn ông đô con đã thượng cẳng chân hạ cẳng tay với phụ nữ và thỉnh thoảng còn châm vào người họ những vật đang cháy.
“Phải rồi, mà này, tôi vừa trực xong hai ca, và giờ tôi phải đi. Anh tránh xa Kim ra, nếu như anh biết cái gì là tốt cho anh. Anh nghe rõ chứ?”
Bây giờ gặp rồi thì tôi đã có thể đánh giá theo con mắt nhà nghề về Stemple: Hắn là thứ rác rưởi. Lúc hắn bỏ đi, tôi nói, “Anh đã đánh cô ấy nhừ tử, Stemple ạ. Anh đã dùng đầu thuốc lá châm vào người cô ấy.”
Phòng thay đồ trở nên im lặng, nhưng tôi nhận ra không ai vội khiêu khích tôi vì Stemple. Những người khác chỉ đứng nhìn. Vài người trong số họ còn gật đầu như thể họ biết chuyện của Stemple và Kim vậy.
Hắn từ từ quay lại phía tôi và sừng sộ. “Đồ khốn, mày muốn gì hả? Mày là thằng chó chết nào? Nó đang ăn nằm với mày phải không?”
“Không có gì giống như vậy cả. Tôi đã bảo anh, tôi đến đây chỉ để nói chuyện. Nếu anh biết cái gì tốt cho mình thì nên nghe cái đã.”
Đúng lúc ấy Stemple phóng ra cú đấm đầu tiên. Tôi lùi lại nên hắn trượt, nhưng không trật nhiều lắm. Hắn đúng là kẻ nóng nảy, và khỏe như vâm.
Đó là tất cả những gì tôi cần, có lẽ là tất cả những gì tôi muốn. Tôi lừa một miếng bên trái, đoạn phản công bằng cú móc từ dưới lên vào bụng hắn. Hắn xì hơi.
Nhưng rồi hai cánh tay khỏe mạnh của hắn kẹp cứng thắt lưng tôi. Stemple xô mạnh tôi vào một dãy tủ. Tiếng kim loại kêu ầm ầm bởi va đập. Cơn đau chạy dọc sống lưng tôi. Tôi hy vọng không có gì bị gãy. Ngay khi lấy lại thăng bằng, tôi đẩy hắn ra, và hắn loạng choạng, mất bình tĩnh. Hắn lại vung tay. Lần này cú đấm thôi sơn của hắn trúng quai hàm tôi.
Tôi đáp lễ - một cú tay phải vào cằm - sau đó là cú móc tay trái vào ngay phía trên lông mày hắn. Một cho tôi, một cho Kim Stafford. Sau đó tôi thụi tay phải vào gò má hắn.
Stemple xoay nửa vòng, rồi trước sự ngạc nhiên của tôi hắn ngã lăn ra sàn phòng thay đồ. Mắt phải của hắn bắt đầu khép lại.
Cánh tay tôi rung lên. Tôi sẵn sàng bồi thêm cho thằng du côn, thằng hèn này mấy cú nữa. Cuộc đánh lộn lẽ ra không nên có, nhưng nó đã xảy ra, và tôi thất vọng khi hắn không đứng dậy được nữa.
“Với Kim mày cũng đối xử như thế phải không? Cô ấy làm mày bực bội, vậy là mày ra tay?”
Hắn rên ri nhưng không nói gì với tôi.
Tôi nói, “Nghe đây, Stemple. Mày muốn tao giữ kín những gì tao biết và không đi xa hơn chứ? Thế thì đừng để chuyện đó xảy ra nữa. Đừng bao giờ nữa. Đừng có đụng tay tới cô ấy. Và cả thuốc lá của mày nữa. Thế đã rõ chưa?”
Hắn nằm nguyên tại chỗ, và điều đó nói với tôi những gì tôi cần biết. Khi tôi đi được nửa đường ra cửa, một trong số những nhân viên cảnh sát bắt gặp ánh mắt của tôi. “Anh bạn cừ lắm,” anh ta nói.