JOHN MAGGIONE LÀ MỘT KẺ KIÊU HÃNH, đôi khi quá phô trương, quá ngạo mạn, nhưng y chẳng hề ngu, và y không phải là kẻ hay bất cẩn. Y nhận thức được tình hình hiện tại liên quan đến thằng chó điên giết mướn mà bố y đã sử dụng ngày xưa - Đồ tể, một thằng Ailen chính tông. Nhưng ngay cả cái lão già điên khùng nhà y cũng cố trừ khử Michael Sullivan ngay khi lão phát hiện ra hắn quá nguy hiểm và không thể đoán trước được. Bây giờ việc này sẽ được giải quyết, và phải ngay tức khắc.
Maggione biết Sullivan vẫn còn tự do. Để phòng xa, y đã đưa gia đình rời khỏi ngôi nhà ở Nam Brooklyn. Gia đình y đang sống tại dinh thự có tường rào bao quanh ở Mineola, Long Island. Lúc này y đang ở đó cùng họ.
Ngôi nhà gạch xây theo kiểu Thuộc địa, trông ra biển, nằm tại một ngõ cụt yên tĩnh. Nó có một bến tàu trên dòng kênh và một chiếc thuyền cao tốc tên là Cecilia Theresa, đặt theo tên đứa con đầu lòng của y. Mặc dù vị trí của dinh thự này rất nổi tiếng, nhưng cửa giả xung quanh khá kín đáo an toàn, và Maggione đã tăng cường gấp đôi số vệ sĩ của y. Y cảm thấy yên tâm về sự an toàn của gia đình mình. Xét cho cùng, Đồ tể chỉ độc một thân một mình. Thực ra thì hắn có thể gây hại đến mức nào? Hắn còn gây thêm bao nhiêu thiệt hại nữa?
Maggione Con có kế hoạch đi làm vào cuối buổi sáng, và như thường lệ y dừng lại ở Câu lạc bộ Xã hội Brooklyn. Việc này rất quan trọng với y, để làm ra vẻ là mọi chuyện đều ổn. Ngoài ra, y chắc rằng lúc này y đã kiểm soát được tình hình. Y có những bảo đảm từ người của mình: Sullivan sẽ sớm toi mạng, và cả gia đình hắn nữa.
Mười một giờ trưa, Maggione đang bơi trong bể bơi trong nhà tại dinh thự. Y bơi được ba mươi vòng và định bơi thêm năm mươi vòng nữa. Điện thoại di động của y đặt trên chiếc tràng kỷ bắt đầu đổ chuông. Xung quanh không có ai, vì vậy cuối cùng y leo ra khỏi bể bơi và tự mình trả lời điện thoại. “Nghe đây? Gì thế hả?”
“Maggione.” Y nghe giọng đàn ông bên kia đầu dây.
“Thằng quái nào vậy? Y hỏi, dù thậm chí y đã biết tỏng là ai rồi.
“Lại là Michael Sullivan đây, thưa sếp. Thằng khốn kiếp xấc láo, phải thế không?”
Maggione chết lặng vì thằng điên này dám gọi lại cho y thật. “Tao nghĩ chúng ta cần nói chuyện,” y nói với tên giết mướn.
“Thì chúng ta đang nói chuyện đấy thôi. Biết sao không? Mày đã cử bọn sát thủ bám theo tao. Đầu tiên là ở Ý. Rồi chúng đến gần nhà tao ở Maryland. Chúng bắn các con tao. Rồi chúng vác mặt đến Washington tìm tao. Vì tao là thằng phản trắc hả? Mày mới là thằng phản trắc, Maggione Con ạ! Mày là thằng cần bị hạ bệ!”
“Nghe này, Sullivan...”
“Không, mày mới phải nghe, thằng chó má rác rưởi. Nghe tao nói đây, Maggione Con! Có một gói bưu phẩm sẽ đến pháo đài của mày ngay bây giờ. Kiểm tra nhé, sếp. Tao đang bám theo mày đấy! Mày không ngăn được tao đâu. Không gì ngăn được tao cả, không ai hết. Tao là thằng điên, phải không nào? Mày cố mà nhớ lấy điều đó. Tao là thằng khốn điên khùng nhất mà mày từng gặp hay thậm chí nghe nói. Và chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Rồi Đồ tể cúp điện thoại.
Maggione Con mặc áo choàng vào, đoạn y bước ra trước cửa nhà. Y không thể nào tin được - hãng FedEx đang giao hàng!
Nghĩa là thằng khốn điên khùng Sullivan đang theo dõi ngôi nhà ngay lúc này. Có thể như vậy không? Liệu những điều nó nói lại có thể xảy ra không?
“Vincent! Mario! Cắp đít ra đây mau!” y gọi hai tên vệ sĩ đang chạy ra khỏi bếp, tay vẫn cầm bánh sandwich.
Y bảo một trong hai tên mở gói bưu kiện - ngay trong tòa nhà có bể bơi.
Sau vài động tác lóng ngóng, tên vệ sĩ kêu to, “Có ảnh, thưa ngài Maggione. Không hẳn là những khoảnh khắc Kodak đâu ạ.”