BỐN GIỜ SÁNG, một buổi sáng lạnh lẽo và mưa gió, hai thằng con nhỏ của hắn đang nước mắt giàn giụa trên băng ghế sau. Ở băng ghế trước Caitlin cũng vậy. Sullivan đổ tội cho Maggione Con và bọn Mafia về mọi chuyện, về cái mớ rối như bòng bong đang diễn ra lúc này. Dù thế nào, Maggione cũng sẽ phải trả giá vì điều đó, và hắn chờ đợi ngày rửa hận.
Cả con dao mổ và cái cưa xẻ thịt của hắn cũng vậy.
Vào lúc hai giờ ba mươi phút sáng hắn chất cả nhà lên xe và trốn khỏi ngôi nhà cách Wheeling, Tây Virginia, sáu dặm. Đây là lần di chuyển thứ hai trong nhiều tuần qua, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác trong vụ này. Hắn đã hứa với các con một ngày nào đó cả nhà sẽ quay về Maryland, nhưng hắn biết điều đó là không thể. Không bao giờ còn có thể quay về Maryland được nữa. Sullivan đã dạm bán ngôi nhà ở đó. Hắn cần tiền mặt cho kế hoạch trốn chạy của mình.
Vậy là lúc này hắn và gia đình đang chạy trốn để giữ lấy mạng sống. Khi rời khỏi “Ngôi Nhà Miền Tây Virginia Hoang Dã”, hắn gọi nó thế, hắn có cảm giác rằng tụi nó vẫn sẽ tìm thấy gia đình hắn - rằng chúng có thể đang phục ngay tại chỗ cua tiếp theo.
Nhưng hắn đã vòng qua khúc cua tiếp theo, rồi một khúc cua nữa, rồi ra khỏi thành phố an toàn, lành lặn. Sau đó bố con hắn còn hát nhạc Rolling Stones và ZZ Top, trong đó có cả bài “Legs” tận hai mươi phút liền, cho đến khi vợ hắn giậm chân phản đối thứ âm thanh ồn ào đầy kích động đó. Cả nhà hắn ghé vào nhà hàng Denny ăn sáng, ghé nhà nghỉ Micky D để nghỉ ngơi tắm táp, và khoảng ba giờ chiều họ đến một nơi chưa từng đến bao giờ.
Hy vọng là Sullivan đã không để lại dấu vết nào cho bọn sát thủ truy đuổi. Không có lấy một mảnh vụn bánh mì như trong truyện “Hansel và Gretel”. Hay ở chỗ cả hắn và gia đình hắn trước đây đều chưa đến vùng này. Đây là vùng đất mới tinh, không họ hàng cũng như không có bất kỳ mối liên hệ nào.
Hắn quẹo vào con đường xe chạy dẫn vào một ngôi nhà kiểu Victoria mái dốc và có đôi tháp canh, và cả một ô cửa sổ kính màu.
“Bố thích ngôi nhà này quá!” Sullivan reo lên, hắn nặn ra một nụ cười giả tạo hưng phấn thái quá. “Chào mừng các con đến Florida,” hắn nói. “Ngộ quá, bố à. Không,” Mike Con nói từ băng ghế sau, nơi cả ba đứa trẻ trông đều có vẻ khó chịu và thất vọng.
Cả nhà đã đến Florida, Massachusetts, và Caitlin cùng bọn trẻ ta thán về một câu pha trò ngớ ngẩn nữa của hắn. Florida là một cộng đồng nhỏ chưa tới một ngàn người chủ yếu sinh sống ở Berkshires. Nơi đây có phong cảnh núi non tuyệt đẹp, ngoài ra chẳng còn gì khác. Và ở đó không có đám giết mướn của Mafia rình mò trên đường. Còn có thể đòi hỏi gì hơn nữa?
“Tuyệt quá. Còn gì có thể tốt hơn thế này?” Sullivan tiếp tục nói với bọn trẻ trong khi cả nhà bắt đầu một lần nữa dỡ đồ xuống xe.
Vậy thì tại sao Caitlin lại khóc khi hắn đưa nàng đi ngắm phòng khách mới, nơi có thể nhìn bao quát cả ngọn núi Greylock hùng vĩ và dòng sông Hoosic? Tại sao hắn lại dối nàng khi nói “Mọi thứ sẽ ổn cả mà, nữ hoàng của anh, ánh sáng của đời anh?”
Có lẽ bởi hắn biết điều đó không đúng, và chắc chắn nàng cũng biết. Sẽ có ngày hắn và gia đình hắn sẽ bị sát hại, có thể là ngay tại ngôi nhà này.
Trừ phi hắn làm cái gì đó thật bất ngờ để chấm dứt mối nguy này. Và phải thật nhanh. Nhưng có thể làm gì đây? Làm thế nào hắn có thể chấm dứt sự truy đuổi của bọn Mafia?
Làm sao hắn có thể giết được tụi nó?