VIỆC PHÓNG THÍCH MƯỜI MỘTnhân viên điều chế đã ngăn được cuộc tấn công của toàn bộ Đội giải cứu con tin và một lần nữa mở ra cơ hội thương lượng. Quan chức cảnh sát cấp cao và sếp của các đặc vụ xuất hiện tại hiện trường và trao đổi với đại úy Moran. Một vài quan chức trong vùng cũng làm như vậy. Đã muộn, nhưng cánh phóng viên truyền hình vẫn còn nán lại để quay phim.
Cuối cùng vào khoảng ba giờ, chúng tôi nhận được lệnh tấn công vào tòa nhà. Rồi lại bị hoãn. Khẩn trương lên rồi lại chờ, khẩn trương lên rồi lại chờ.
Ba rưỡi chúng tôi được lệnh tấn công. Chúng tôi được thông báo đây là mệnh lệnh cuối cùng.
Ít phút sau, Ned Mahoney và tôi tiến lên rồi chạy về phía cửa nách dẫn vào tòa nhà; một chục thành viên khác của HRT cũng chạy theo. Ưu điểm của trang bị bảo vệ là nó có thể ngăn chặn những phát đạn chết người hoặc gây thương tích, nhược điểm của chúng là làm bạn chậm lại, khiến bạn khó có thể chạy nhanh như mong muốn và phải thở gấp. Các tay súng bắn tia nhằm vào các cửa sổ, cố gắng hạn chế tối đa sự chống đối của bọn còn lại ở bên trong.
Mahoney khoái gọi cuộc đột kích này là “Năm phút kinh hoàng và hồi hộp”, nhưng tôi thì cứ nghĩ đến là gai cả người. Với tôi, nó giống như “năm phút để lên thiên đường hay xuống địa ngục hơn”. Tôi không cần phải có mặt ở đây, nhưng Ned và tôi từng cùng nhau tham gia vài cuộc đột kích nên tôi không thể đứng ngoài cuộc.
Một tiếng nổ long trời vang lên phá tan cửa sau.
Bất thình lình những đám khói đen quay cuồng và mảnh vụn bay khắp nơi; rồi cả hai chúng tôi xuyên qua đám khói bụi. Tôi mong không bị dính một viên đạn vào đầu hay bộ phận nào đó không được che chắn của cơ thể trong vài phút tiếp theo. Tôi mong đêm nay không ai phải mất mạng.
Ngay lập tức Ned và tôi bị bắn, và chúng tôi thậm chí không thể nhận biết được là thằng quái quỷ nào đang bắn chúng tôi. Bọn buôn ma túy hay bọn SWAT. Cũng có thể là cả hai.
Âm thanh đinh tai nhức óc của súng tiểu liên và sau đó là lựu đạn vang lên trong hành lang trong khi chúng tôi nhích dần từng bước trên chiếc cầu thang xoáy. Lúc này trong tòa nhà có quá nhiều loại hỏa lực, có lẽ là quá nhiều để có thể hòa âm được với nhau. Tiếng ầm khiến người ta khó mà suy nghĩ chính xác hay giữ tập trung được.
“Này! Lũ chó chết!” tôi nghe ai đó hét lên từ trên kia. Rồi một loạt đạn vãi xuống. Những chớp sáng lóa mắt lóe lên trong bóng tối.
Ned càu nhàu rồi ngã huỵch xuống cầu thang gác.
Thoạt đầu tôi không biết Ned bị bắn vào đâu; rồi tôi thấy một vết thương gần xương đòn của anh ta. Tôi không biết anh ta bị bắn hay bị mảnh vụn văng vào. Máu xối xả trào ra từ vết thương.
Tôi ở lại với anh ta, gọi trợ giúp qua điện đàm. Tôi nghe thấy nhiều tiếng nổ, tiếng quát tháo, tiếng kêu gào của đàn ông và đàn bà từ phía trên kia vọng xuống. Hỗn loạn.
Tay Ned đang run rẩy, trước đây tôi chưa từng thấy anh ta tỏ ra sợ hãi bất cứ điều gì. Cuộc đấu súng dữ dội trong tòa nhà chỉ làm tăng thêm nỗi kinh hoàng và rối loạn. Mặt Ned đã biến sắc; trông anh ta không ổn.
“Người ta đang đến cứu anh,” tôi bảo Ned. “Ở lại với tôi, Ned. Anh nghe tôi nói chứ?”
“Ngu xuẩn,” cuối cùng cậu ta rên rỉ nói. “Vào trong đó ngay.”
“Anh còn cảm giác không đấy?”
“Có thể tệ hơn. Cũng có thể tốt hơn. Mà này,” anh ta nói, “Anh cũng bị ăn đạn đấy.”