Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 56
Chương 56

❊ ❊ ❊

TÔI VÀ JOHN GẶP NHAU đêm hôm ấy để so găng nhẹ một chút tại phòng tập Roxy sau buổi trị liệu cuối cùng của tôi. Công việc tiến triển tốt, và thời gian ở văn phòng làm tôi lần đầu tiên thấy vui vẻ và mãn nguyện trong suốt mấy năm gần đây.

Ý nghĩ kỳ quặc về chuyện sống một cuộc sống bình thường dạo này choán hết đầu óc tôi, mặc dù tôi cũng không chắc từ đó thực sự nghĩa là gì.

“Khép cái khuỷu tay cậu lại,” Sampson nói, “không tớ lại đánh văng cái gáo dừa của cậu bây giờ.”

Tôi thu tay về. Tuy nhiên điều đó cũng chẳng giúp được gì nhiều. Chàng bự thụi trúng tôi bằng một cú thọc phải tuyệt hay, đau như thể dính một cú đấm nặng cân. Tôi di chuyển và liên tục đánh trúng vào chỗ sơ hở của cậu ta, nhưng mấy cú đấm đó dường như làm tay tôi đau hơn là làm cậu ta đau.

Cứ như vậy một hồi, nhưng tâm trí tôi thực sự không để ở võ đài. Sau gần hai mươi phút tôi giơ găng lên trời và cảm thấy đau nhức cả hai vai.

“Nốc ao kỹ thuật,” tôi hổn hển nói. “Mình kiếm gì uống đi.”

“Đồ uống” của chúng tôi hóa ra là mấy chai nước tăng lực Gatorade trên vỉa hè trước cửa phòng tập Roxy. Đó không phải thứ tôi nghĩ đến, nhưng cũng tạm được.

“Vậy là,” Sampson nói, “hoặc tớ đang tiến bộ hơn nhiều, hoặc đêm nay cậu không tập trung. Cái nào đây?”

“Cậu không tiến bộ hơn,” tôi tỉnh queo.

“Cậu vẫn nghĩ về chuyện hôm qua à? Thế nào hả? Cho tớ biết đi.”

Cả hai chúng tôi đều cảm thấy tệ về cuộc phỏng vấn đầy khó khăn với Lisa Brandt. Cách một là ép nhân chứng và như vậy đạt được điều gì đó; cách hai là cố hết sức hỏi dò và chẳng nên cơm cháo gì.

Tôi gật đầu. “Đúng vậy, chuyện hôm qua.”

Sampson trượt từ tường xuống ngồi bên tôi trên vỉa hè. “Alex, cậu cần phải trút bỏ ưu phiền đi.”

“Cái đề can dán xe hay quá,” tôi bảo Sampson.

“Tớ nghĩ với cậu mọi thứ đang khá ổn,” Sampson nói. “ít nhất cũng là trong thời gian trở lại đây.”

“Phải,” tôi đáp. “Công việc thuận buồm xuôi gió, thậm chí còn tốt hơn tớ tưởng.”

“Vậy thì vấn đề là gì? Có quá nhiều thuận lợi ư? Thế cái quái gì làm cậu ủ ê vậy hả?”

Trong đầu tôi có cả câu trả lời ngắn và dài. Tôi chọn câu ngắn. “Maria.” Sampson biết tôi định nói gì, và cũng biết cả lý do. “Chuyện ngày hôm qua khiến cậu nhớ đến cô ấy phải không?”

“Ừ. Một cách kỳ quặc sao đó,” tôi nói. Tớ nghĩ mãi. Cậu còn nhớ khoảng thời gian khi cô ấy bị giết không? Khi đó cũng xảy ra hàng loạt vụ hãm hiếp. Nhớ không?

Sampson nheo mắt nhìn vào không trung. “Phải, giờ cậu nhắc tớ mới nhớ.”

Tôi xoa xoa các khớp tay đau nhức. “Không sao, tôi chỉ có ý như thế. Dạo này tớ cứ như bị phân thân. Tất cả những gì tớ nghĩ đến đều làm tớ nhớ Maria. Tất cả những gì tôi làm đều đưa tớ trở lại với vụ cô ấy bị sát hại. Tớ sống mà cứ như hành xác, và chẳng biết phải làm sao.” Sampson chờ tôi nói hết. Cậu ta vẫn thường biết khi nào thì nên nói, khi nào thì ngồi im mà nghe. Lúc này cậu ta cũng không còn gì hơn để nói. Cuối cùng, tôi hít một hơi thật sâu, đoạn chúng tôi đứng dậy và bước lên hè.

“Cậu nghe được gì về kẻ giết Maria hả? Có gì mới không?” Tôi hỏi Sampson. “Hay Giametti chỉ giỡn chúng ta vậy thôi?”

“Alex này, sao cậu không đi bước nữa?”

“John, nếu tớ có thể đi bước nữa thì tớ sẽ làm. Được chứ? Có lẽ thói của tớ là vậy.”

Sampson cứ vừa đi vừa cúi nhìn chằm chằm xuống giày hết nửa khu nhà. Rồi cuối cùng cậu ta trả lời, một cách miễn cưỡng. “Nếu tớ phát hiện ra điều gì đó về kẻ giết cô ấy thì cậu sẽ là người biết đầu tiên.”

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.