ĐÃ MUỘN, tôi quyết định lái chiếc R350 đi một vòng. Tôi rất mê chiếc xe này. Các con tôi cũng mê tít nó luôn, ơn Chúa, ngay cả Nana cũng vậy. Tôi lại bắt gặp mình đang nghĩ về Maria. Tôi đã chỉ đạo cuộc điều tra kéo dài về vụ sát hại nàng và thất bại. Tôi đang làm rối tung tâm trí mình, cố hình dung ra gương mặt nàng, cố nghe đích xác âm điệu của giọng nàng.
Khuya đêm hôm đó, khi đã về nhà, tôi cố chợp mắt mà không được. Trằn trọc chán tôi xuống lầu xem bộ phim Diary of a Mad Black Woman. Trên thực tế, tôi thấy mình đang khoái trá như một thằng điên trước màn hình tivi nhấp nháy. Bộ phim của Tyler Perry cực kỳ phù hợp với tâm trạng của tôi lúc này.
Tôi gọi điện thoại cho Tony Woods ở phòng giám đốc vào khoảng chín giờ sáng hôm sau. Rồi, cố nén lòng tự tôn, tôi đề nghị Tony giúp mình trong vụ hãm hiếp và giết người này. Tôi cần phải tìm hiểu xem liệu Cục có manh mối nào về tên giết mướn gọi là Đồ tể hay không, bất kỳ thứ gì có thể hữu ích cho Sampson và tôi - có lẽ một cái gì đó thuộc loại tin mật.
“Chúng tôi biết thề nào anh cũng sẽ gọi, Alex ạ. Giám đốc Burns rất thích lại được làm việc với anh. Anh cần hỏi vài điều hả? Chuyện nhỏ. Anh có thể hỏi bất cứ chuyện gì, nhất là hiện giờ anh lại đang đảm nhiệm mấy vụ án nữa chứ.”
“Có ai bảo thế đâu nhỉ? Đây là một tình huống đặc biệt,” tôi nói với Tony. “Khá chắc là Đồ tể đã giết vợ tôi hồi mấy năm trước. Đó là một vụ mà tôi không thể cứ để mặc nó bế tắc thế.”
“Tôi hiểu. Tôi hiểu chứ. Chúng tôi sẽ cố gắng giúp nếu có thể. Tôi sẽ tìm được cái anh cần.”
Tony thu xếp cho tôi sử dụng văn phòng của một đặc vụ đã rời khỏi thành phố, và anh ta nói nếu tôi muốn thì có thể yêu cầu được nói chuyện với một chuyên viên phân tích của FBI tên là Monnie Donnelley.
“Tôi đã trao đối với Monnie,” tôi bảo ông.
“Chúng tôi biết rồi. Monnie có nói. Nhưng giờ chúng tôi mới chính thức đặt vấn đề với cô ấy. Chính thức.”
Trong vài ngày sau, hầu hết thời gian tôi sống trong tòa nhà của FBI.
Hóa ra, Cục có khá nhiều thông tin về Michael Sullivan, Đồ tể. Hồ sơ của hắn còn có hàng tá ảnh. Có điều là những bức ảnh này chụp từ dăm bảy năm trước, và dường như gần đây không có liên hệ gì với Sullivan. Hắn đã biến đi đâu? Tôi nghe nói Sullivan sinh ra tại Flatlands, một khu ở Brooklyn. Bố hắn là một đồ tể ở đó thật. Tôi còn có được tên một số đầu mối liên lạc và bạn bè cũ của Sullivan từ thời hắn còn ở New York.
Những gì tôi đọc được trong lý lịch của Sullivan thật lạ lùng. Hắn đã theo học tại trường của giáo xứ qua lớp mười, và là một học sinh ngoan, dù có vẻ hắn chẳng bao giờ cố gắng làm vậy. Sau đó Sullivan bỏ học. Hắn bắt đầu giao du với giới Mafia và là một trong số ít kẻ không phải dân gốc Ý lọt được vào giới Mafia. Hắn không phải là “thành viên trong gia đình” nhưng hắn được trả hậu. Sullivan kiếm được món tiền lên tới sáu chữ số khi mới ngoài hai mươi và trở thành kẻ giết thuê cho Dominic Maggione. Con trai lão, giờ là ông Trùm, chẳng khi nào chấp nhận Sullivan.
Thế rồi một điều gì đó lạ lùng và làm tất cả những ai có liên quan phải lo lắng bắt đầu xảy ra. Có những báo cáo về việc Michael Sullivan hành hạ và cắt xẻo cơ thể các nạn nhân; sát hại một linh mục và một giáo dân bị buộc tội cư xử không đúng đắn với các nam sinh tại ngôi trường cũ của hắn; hai đội viên dân phòng; có lời đồn rằng Sullivan có lẽ đã sát hại bố đẻ của hắn, ông ta biến mất khỏi cửa hiệu của mình vào một đêm nọ, và thi thể cho đến nay vẫn chưa tìm thấy.
Sau đó Sullivan dường như hoàn toàn biến mất khỏi màn hình rađa của Cục. Monnie Donnelley đồng ý với đánh giá của tôi: Sullivan có lẽ đã trở thành chỉ điểm của ai đó trong Cục. Có thể FBI, hoặc cảnh sát New York đang bảo vệ hắn. Nghĩa là Sullivan được nằm trong Luật Bảo vệ Nhân chứng. Đó có thể nào lại những gì xảy ra với kẻ sát hại Maria?
Hắn là chỉ điềm của ai đó ư?
Phải chăng FBI đang bảo vệ Đồ tể?