ĐỒ TỂ VẪN quanh quẩn bên ngoài khu vực rào ngăn của cảnh sát ở Washington, và hắn vẫn biết hắn không nên đến đây. Lẽ ra hắn đã về đến nhà tại Maryland từ lâu rồi. Nhưng vụ này cũng đáng nán lại. Vì tất cả sự điên rồ của nó. Hắn thơ thẩn đi qua đám đông hiếu kỳ, và hắn cảm thấy mình giống như đứa trẻ được làm gì tùy thích tại hội chợ, hay ít ra cũng nghĩ là đứa trẻ ở hội chợ sẽ cảm thấy như thế.
Quỷ tha ma bắt, người ta thậm chí còn bán kem và xúc xích nóng tại hiện trường. Mắt mọi người sáng lên vì kích động; họ muốn được chứng kiến trận đánh thực. Mẹ kiếp, cả hắn cũng vậy, khác gì đâu.
Hắn đích là một thằng nghiện cảnh bắn giết, và hắn nghĩ chuyện này khởi nguồn từ những ngày sống cùng lão già ở Brooklyn. Khi gã còn nhỏ, bố hắn từng đưa hắn đến những nơi có hỏa hoạn hay những nơi cảnh sát đang điều tra vụ án mà lão nghe lỏm được trên sóng radio thu-phát. Đó là điều tốt đẹp duy nhất hắn từng làm cùng lão già, và hắn đoán sở dĩ là bởi lão nghĩ trông sẽ bớt dị hợm hơn nếu lôi theo một thằng nhóc.
Nhưng bố hắn đúng là một kẻ dị hợm. Lão khoái nhìn xác chết, bất kể loại nào - trên vỉa hè, trong một chiếc xe bị nạn, được lôi ra khỏi một tòa nhà vẫn âm ỉ cháy. Lão già điên khùng của hắn từng là Đồ tể chính hiệu của Sligo - và còn tệ hại hơn hắn nhiều. Đương nhiên, bây giờ thì hắn mới là Đồ tể, một trong những sát thủ đáng sợ và bị săn lùng nhiều nhất trên thế giới. Hắn mới chính là Đồ tể, phải thế không nào? Hắn có thể làm bất kỳ điều gì hắn muốn, và đó là con người hắn cho đến lúc này.
Giọng ai đó qua micro ở hiện trường bắt giữ con tin lôi Michael Sullivan ra khỏi dòng suy tư. Hắn nhìn lên, và lại là tay thám tử - Alex Cross. Đây dường như là định mệnh của hắn, hệt như những hồn ma từ quá khứ đang réo gọi Đồ tể.