MARIA SIMPSON CROSSchết trong vòng tay tôi - đó là điều tôi gần như không nói cho ai, trừ Sampson và mẹ Nana.
Tôi không muốn nói về những khoảnh khắc cuối cùng chúng tôi còn ở bên nhau; tôi không muốn người khác tỏ ra thương hại hay tọc mạch. Tôi không muốn thỏa mãn nhu cầu ngồi lê đôi mách - câu chuyện đầy kịch tính sốt dẻo nhất để một số người thậm thụt bàn tán. Suốt cả quá trình điều tra vụ án mạng vài tháng sau đó, tôi không hề bàn luận những gì xảy ra trước Bệnh viện St. Anthony. Đó là chuyện giữa Maria và tôi. Sampson và tôi đã hỏi han hàng trăm người, nhưng không ai cung cấp được cho chúng tôi manh mối về kẻ giết nàng. Dấu vết nhanh chóng mất đi và không có tiến triển nào thêm. Chúng tôi kiểm tra gã sát thủ điên khùng nhưng phát hiện ra đêm hôm trước hắn đã đáp máy bay trở về New York - hình như hắn cuốn xéo khỏi thành phố ngay sau khi rời khỏi bếp nhà tôi. FBI giúp chúng tôi bởi vợ một cảnh sát đã bị bắn. Kẻ giết người không phải là Đồ tể.
Vào lúc hai giờ sáng cái hôm sau khi nàng chết, tôi ở trong nhà, vẫn đeo bao súng và súng ngắn, đi tới đi lui trong phòng khách với Janelle khóc ngất trên tay. Tôi không thể nào thôi nghĩ rằng con gái bé bỏng của chúng tôi đang khóc đòi mẹ, người vừa mất lúc tối ngay bên ngoài Bệnh viện St. Anthony, nơi Janelle chào đời sáu tháng trước.
Thình lình nước mắt tôi trào ra, và tôi cảm thấy choáng váng bởi những gì đã xảy ra, cả thực tế xảy ra lẫn sự kỳ quặc của nó. Tôi bất lực trước mọi sự, nhất là không tài nào dỗ con gái ngừng la khóc.
“Ổn rồi, con yêu, ổn rồi mà,” tôi nói thầm với đứa con tội nghiệp đang bị căn bệnh ho gà hành hạ âm ỉ và chắc hẳn muốn nằm trong vòng tay mẹ hơn là vòng tay tôi. “Ổn rồi, Jannie, ổn rồi mà,” tôi nhắc lại, mặc dù biết thế là nói dối. Trong thâm tâm tôi nghĩ, Không hề ổn chút nào! Mẹ con đã đi xa rồi. Con sẽ không bao giờ còn gặp lại mẹ nữa. Cả bố cũng không. Maria đáng yêu, ngọt ngào, người chưa từng làm tổn thương ai và là người tôi yêu thương hơn chính bản thân mình. Nàng đã bi cướp đi khỏi chúng tôi quá bất ngờ và chẳng có ai - kể cả Chúa - có thể đưa ra lý do gì để giải thích nổi cho tôi.
Ôi, Maria, tôi nói với nàng trong khi vừa bế con đi đi lại lại, làm sao cơ sự lại xảy ra như thế? Từ nay làm sao anh có thể tiếp tục hoàn thành những bổn phận của mình đây? Thiếu em làm sao anh làm được những việc đó? Anh không thấy thương mình. Lúc này anh chỉ muốn phát điên. Anh sẽ thu xếp mọi chuyện. Anh sẽ thu xếp lại, anh hứa. Chỉ có điều không phải đêm nay.
Tôi biết nàng không thể trả lời tôi, nhưng tưởng tượng rằng Maria có thể đáp lại, rằng ít ra nàng cũng có thể nghe những gì tôi nói, cảm thấy an ủi lạ thường. Tôi vẫn nghe thấy giọng nàng, đúng thanh âm và những từ nàng nói. Alex à, anh sẽ ổn thôi, bởi vì anh yêu các con của chúng mình nhiều lắm.
“Ôi, Jannie, tội nghiệp con gái tôi. Bố yêu con,” tôi thì thầm trên mái đầu ướt đẫm và nóng hầm hập của con gái.
Và rồi tôi nhìn thấy bà Nana.