THẰNG TAY CHÂN lực lưỡng không phản ứng, nhưng một thằng lớn tuổi hơn vận comlê đen và sơ mi trắng cài khuy đến cổ đưa tay lên giống như đức Giáo hoàng, hay đại loại thế, nói chậm rãi và cân nhắc bằng thứ tiếng Anh nặng trịch. “Vì công trạng gì mà bọn này được hân hạnh thế hả?” hắn hỏi. “Đương nhiên bọn này đã nghe danh Đồ tể. Thế tại sao đằng ấy lại phải đến Baltimore? Bọn này giúp được gì đằng ấy nào?”
“Tụi này chỉ ghé qua thôi,” Michael Sullivan đáp lại tên lớn tuổi. “Phải làm chút việc cho ngài Maggione ở DC. Các quý ngài đã nghe danh ngài Maggione rồi chứ hả?”
Khắp phòng, những cái đầu đều gật gù. Tinh thần của màn đối thoại, đến lúc này cho thấy đây dứt khoát phải là một vụ nghiêm trọng. Dominic Maggione điều hành một Gia đình ở New York, quản lý hầu hết vùng duyên hải phía Đông, xuống tận Atlanta.
Tất cả những đứa có mặt trong phòng đều biết Dominic Maggione là ai và Đồ tể là tay đâm thuê chém mướn tàn nhẫn nhất của lão. Đồn rằng hắn thường sử dụng dao đồ tể, dao mổ và búa để xử lý các nạn nhân. Một phóng viên của tờ Newsday đã bình luận về một trong các vụ án mạng do hắn thực hiện, “Nếu là con người thì không ai có thể làm những việc như thế.” Đồ tể là nỗi khiếp sợ của giới du thủ du thực và cảnh sát. Vì thế, những đứa có mặt trong phòng đều hết sức ngạc nhiên khi thấy tên giết người này còn quá trẻ và nom lại còn giống một diễn viên điện ảnh với mái tóc dài màu vàng và đôi mắt xanh hút hồn.
“Vậy niềm tôn kính biến đâu hết rồi hả? Tao nghe điều này rất nhiều rồi, trừ ở trong câu lạc bộ này,” Jimmy Mũ nói. Giống như Đồ tể, hắn cũng nổi danh vì thành tích cắt xẻ chân tay. Thằng đàn em đứng dậy từ ban nãy bất thình lình ra tay, và một cánh tay Đồ tể phóng về phía trước nhanh như chớp. Hắn cắt gọn chóp mũi, sau đó một dái tai. Tay đàn em chộp lấy hai vết thương trên mặt và giật lùi lại nhanh đến nỗi mất thăng bằng, ngã huỵch xuống sàn nhà thưng ván.
Tên Đồ tể dùng dao rất nhanh, quả không hổ danh chút nào. Hắn chơi dao giống những sát thủ thời xưa ở Sicily, và thủ thuật đó hắn học được từ một trong những tay lính già đời ở Nam Brooklyn. Thủ thuật cắt và nghiền xương hắn cũng học rất nhanh. Hắn xem chúng là thương hiệu, là biểu tượng thú tính của mình. Jimmy Mũ rút súng ra, đó là một khẩu bán tự động cỡ 45 li. Mũ còn được gọi là “Jimmy Bảo vệ”, luôn canh chừng phía sau Đồ tể. Luôn luôn như vậy. Lúc này Michael Sullivan chậm rãi đi quanh phòng. Hắn đá văng hai chiếc bàn chơi bài, tắt phụt tivi, và rút ổ cắm máy pha cà phê. Tất cả ngờ rằng thể nào cũng có thằng toi mạng. Nhưng tại sao chứ? Tại sao Dominic Maggione lại tháo xích cho con chó điên này lao vào chúng?
“Tao thấy vài đứa bọn mày đang chờ đợi một màn trình diễn nhỏ,” hắn nói. ‘Tao nhận ra điều đó trong mắt bọn mày. Tao đánh hơi đượcđấy. Mà, quỷ tha ma bắt, tao lại không muốn làm bất kỳ ai thất vọng.”
Bất ngờ Sullivan quỳ một chân xuống và đâm thằng tay chân bị thương đang nằm trên sàn nhà. Hắn đâm vào cổ, rồi vào mặt và ngực cho đến khi cái xác hoàn toàn bất động. Khó mà đếm được bao nhiêu nhát cả thảy, nhưng hẳn phải hơn chục nhát, có lẽ còn hơn.
Tiếp sau đó là điều lạ lùng nhất. Sullivan đứng lên và cúi đầu chào cái xác. Cứ như thể đó là màn diễn lớn dành cho hắn, tất cả chỉ diễn ra trong một hành động.
Cuối cùng, tên Đồ tể quay đi và điềm nhiên bước về phía cửa. Không hề sợ sệt bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì. Hắn nói với lại: “Rất vui được gặp các quý ngài. Lần sau đừng quên tỏ lòng tôn kính. Với ngài Maggione - nếu không phải là với tôi và ngài Jimmy Mũ đây.”
Jimmy Mũ cười nhe nhởn và vỗ nhẹ vào chiếc mũ của mình. “Phải, nó siêu thế đấy,” hắn nói. “Cho chúng mày biết, nó xài cưa xích còn điêu luyện hơn kia.”