BÊN NGOÀI MARYLAND - nơi ở hiện nay của hắn, Michael Sullivan đang vác một chiếc gậy đánh bóng chày. Đây không phải là một chiếc gậy thông thường, chính xác ra là chiếc gậy hiệu Louisville Slugger kiểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng.
“Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đang sợ run lên đây. Xem con tài cỡ nào nào.”
Khó có thể tin rằng Mike Con đủ lớn để thực hiện một động tác ném bóng mềm mại và tốt như thế, nhưng nó đã làm được. Và cú ném của nó là một kiệt tác nho nhỏ. Sullivan chỉ nhận ra quả bóng đang vụt tới vì chính hắn đã dạy nó kiểu ném này.
Mặc dù vậy, hắn không định nhân nhượng thằng con cả. Điều đó có thể sẽ là một sự xúc phạm đến thằng bé. Hắn vung tay rồi xoay người vụt mạnh và trúng cái rắc. Hắn tưởng tượng trái bóng là đầu Ông Trùm John Maggione.
“Bóng bay ra khỏi đây rồi!” hắn reo lên. Hắn chạy quanh các chốt cốt để phô diễn, trong khi Seamus, con trai út của hắn, bò qua khu vực rào chắn để lấy lại trái bóng. “Tuyệt quá bố!” thằng bé hét vang, giơ cao quả bóng bị trầy ở nơi nó đáp xuống.
“Bố ơi, chúng ta nên đi thôi.” Thằng con thứ hai, Jimmy, đã tháo bao tay và mặt nạ cầu thủ bắt bóng. “Chúng ta phải rời nhà trước sáu rưỡi mà. Bố nhớ không?”
Sau Sullivan, Jimmy là người phấn khích nhất về buổi tối hôm nay. Sullivan đã kiếm được cho chúng vé xem tour diễn Vertigo của U2 tại Sân vận động Mariner I ở Baltimore. Đây sẽ là một đêm thú vị, một kiểu sinh hoạt gia đình mà hắn có thể chịu đựng được.
Trên đường tới buổi diễn Sullivan nghêu ngao hát theo dàn âm thanh nổi trên xe cho đến khi bọn trẻ bắt đầu rên rỉ và pha trò ở băng ghế sau.
“Các con biết không,” Caitlin lên tiếng, “bố cứ tưởng mình là Bono đấy. Nhưng giọng nghe giống... Ringo Starr hơn nhỉ?”
“Mẹ các con ghen đấy,” Sullivan nói và ngoác miệng cười. “Các con và bố có dòng máu Ailen chảy trong huyết quản. Mẹ các con chẳng có gì ngoài gốc gác Sicili.”
“Ồ, phải rồi. Một câu hỏi nhé: Anh thích món ăn nào hơn - Ý hay Ailen? Hết chuyện.”
Bọn trẻ la hét và đập tay cổ vũ mẹ chúng.
“Này, cái gì đây hả mẹ?” Seamus hỏi.
Caitlin đưa mắt nhìn, đoạn kéo từ bên dưới băng ghế trước ra một chiếc điện thoại trượt nhỏ màu bạc. Sullivan trông thấy và hắn điếng người.
Đó là điện thoại di động của Benny Fontana. Cái đêm thăm thú Benny, Sullivan mang nó theo và rồi hắn tìm nó suốt từ đó đến nay. Thật sai lầm.
Và sai lầm sẽ giết bạn.
Hắn giữ vẻ thản nhiên. “Anh cá đó là điện thoại của Steve Bowen,” hắn nói dối.
“Là ai vậy?” Caitlin hỏi.
“Steve Bowen. Khách hàng của anh ấy? Anh cho anh ta đi nhờ ra sân bay bữa anh ta đến thành phố.
Caitlin trông có vẻ bối rối. “Sao anh ta không tìm cách láấy lại?”
Bởi vì hắn không hề tồn tại.
“Chắc vì anh ta còn ở London.” Sullivan tiếp tục ứng biến. “Cứ bỏ nó vào ngăn chứa đồ vậy.”
Hắn đã tìm lại được chiếc điện thoại, tuy vậy hắn biết hắn muốn làm gì với nó. Thực ra hắn không thể chờ đợi được nữa. Hắn chở gia đình đến gần sân vận động hết mức có thể, rồi đánh xe vào vệ đường. “Chúng ta đến nơi rồi - phục vụ đến nơi đến chốn nhé. Bố chưa đi được. Bố gửi xe rồi gặp mẹ và các con trong đó.”
Hắn không mất nhiều thời gian để tìm được một bãi đỗ xe còn chỗ trống. Hắn đánh xe lên hết đường tới đỉnh cho kín đáo và dễ có mức sóng tốt. Số điện thoại hắn muốn có ngay trong danh bạ. Hắn bấm số. Việc này chắc là tốt đây. Giờ hãy để thằng con hoang đê tiện đó vác mặt đến đây.
Và cứ để hắn có được số của người gọi.
Chính John Maggione trả lời điện thoại. “Ai đấy?” y hỏi, giọng y nghe có vẻ khó chịu.
Trúng phóc! Chính hắn. Chúng thù nhau kể từ khi bố của Maggione cho phép Sullivan làm vài việc cho lão.
“Đoán đi, thằng Maggione Con.”
“Tao đ. biết. Làm sao mày lại có được số máy này? Dù mày có là ai thì cũng chết rồi con ạ.”
“Nói như thế thì tao đoán chúng ta có vài điểm chung đấy.”
Chất kích thích chảy rần rật trong cơ thể hắn. Không ai có thể cản được hắn ngay lúc này. Hắn là kẻ cự phách nhất trong những việc loại này: dựng mục tiêu, ghi điểm.
“Đúng thế đấy, Maggione Con ạ. Kẻ đi săn lại trở thành con mồi. Michael Sullivan đây. Nhớ tao không? Và mày biết tại sao không? Tiếp theo đây tao sẽ tìm đến mày.”
“Đồ tể à? Thằng cà chớn, phải mày không? Dù sao tao cũng sẽ khử mày, nhưng giờ tao sẽ bắt mày trả giá cho những gì mày đã làm với Benny. Đồ chó chết, tao sẽ khiến mày vô cùng đau đớn.”
“Những gì tao làm đối với thằng Benny không thấm vào đâu so với những gì tao sẽ làm với mày. Tao sẽ xẻ mày ra làm hai khúc bằng cưa Đồ tể, rồi gửi một nửa cho mẹ mày, nửa kia cho vợ mày. Tao sẽ để Connie thấy ngay trước khi tao làm tình với ả trước mặt các con mày. Mày nghĩ sao về điều đó hả?”
Maggione nổi cơn thịnh nộ. “Mày toi rồi! Mày tiêu chắc rồi! Tất cả những gì mày quan tâm đến đều ... tiêu cả. Tao sẽ đuổi theo mày tới cùng trời cuối đất, Sullivan ạ.”
“Được, tốt thôi, lấy số đi.”
Hắn trượt nắp điện thoại lại, đoạn nhìn vào đồng hồ đeo tay. Thư giãn thật - khi nói chuyện kiểu ấy với Maggione. Bảy giờ năm mươi. Hắn không thể bỏ lỡ tiết mục mở màn của ban nhạc U2 được.