Cross

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Chương 7

❊ ❊ ❊

“AI DẬY SỚM THẾ NÀY? Ôi, Chúa ơi, nhìn xem ai thế này. Có phải tôi thấy Damon Cross không? Có phải tôi phát hiện ra Janelle Cross không?”

Bà Nana đến đúng sáu rưỡi để trông bọn trẻ như mọi sáng trong tuần. Khi bà ào qua cửa bếp thì tôi đang bón cháo bột yến mạch cho Damon, còn Maria vỗ lưng cho Jannie khỏi trớ. Jannie, con gái ốm yếu tội nghiệp của chúng tôi, lại khóc.

“Đứa nào đứa nấy đều thức dậy lúc nửa đêm,” tôi nói với bà trong khi vẫn cố nhét thìa cháo vào cái miệng đang mím chặt của Damon. “Damon có thể tự xúc được rồi,” Nana nói, bà nổi nóng đặt gói đồ của mình lên quầy bếp.

Có vẻ như bà đã mang tới bánh quy nóng và - có thể nào không nhỉ? - cả mứt đào tự làm. Thêm vào đó là đủ loại sách thông thường của bà cho cả ngày: Blueberries for Sal, The Gift of the Magi, Goodnight Moon.

Tôi nói với Damon, “Anh bạn ạ, bà Nana bảo con tự xúc được rồi. Sao con không chịu cho bố biết?”

“Damon, cầm thìa đi nào,” bà ra lệnh.

Và, đương nhiên, thằng bé nghe lời. Không ai làm trái ý bà Nana.

“Thánh thật,” tôi nói với bà, đoạn nhón lấy một chiếc bánh quy. Lạy Chúa, một chiếc bánh quy nóng! Thế rồi hương vị thơm ngon tuyệt tràn từ từ đến. “Chúa phù hộ bà, Nana thân mến. Cầu Chúa che chở cho bà.”

Maria lên tiếng, “Độ này Alex đãng trí lắm, bà Nana ạ. Anh ấy quá bận với những vụ điều tra án mạng. Con đã bảo anh ấy Damon gần như tự xúc ăn được rồi. Mà hầu như là lúc nào cũng thế. Khi nào nó không cho tường và trần nhà ăn.”

Nana gật đầu. “Lúc nào nó cũng phải tự xúc lấy mà ăn thôi nếu không muốn bị đói. Cháu không muốn bị đói chứ, Damon? Không, tất nhiên là cháu không muốn rồi, cưng ạ.”

Maria bắt đầu thu xếp giấy tờ cho ngày làm việc. Đêm qua nàng làm việc trong bếp cho tới quá nửa đêm. Nàng là nhân viên xã hội của thành phố, cả đống người nhiều chết đi được phụ thuộc vào nàng. Nàng vớ vội chiếc khăn quàng màu tím ra khỏi móc, cùng chiếc mũ yêu thích cho phù hợp với bộ đồ mang hai gam màu chủ đạo xanh và đen.

“Mẹ yêu con, Damon Cross.” Nàng nhào qua hôn thằng bé. “Mẹ yêu con, Jannie Cross. Ngay cả sau đêm qua.” Nàng hôn Jannie hai lần lên cả hai bên má.

Đoạn nàng chộp lấy Nana và hôn bà. “Con yêu bà.”

Nana hớn hở như thể bà vừa được giới thiệu với chính Chúa Jesus hay Đức Mẹ Maria vậy. “Bà cũng yêu con, Maria. Con quả là tuyệt diệu.”

“Con không có mặt ở đây đâu đấy nhé,” tôi lên tiếng từ máy liên lạc bên cửa bếp.

“Ồ, chúng tôi biết rồi,” Nana nói.

Trước khi đi làm tôi cũng cần phải ôm hôn từng người và nói “Bố yêu các con, con yêu bà.” Có thể cổ lỗ sĩ, nhưng không thừa, và thật tệ đối với bất kỳ ai nghĩ rằng những gia đình bận rộn, triền miên lo lắng thì không thể có được niềm vui và tình yêu. Về khoản đó, chúng tôi có thừa.

“Tạm biệt, yêu cả nhà, tạm biệt, yêu cả nhà,” Maria và tôi đồng thanh nói khi cùng bước ra khỏi nhà.

ểu cũ mà đội bóng Yankees 1986 từng dùng. Mặc xác mấy thằng sưu tầm, cái gậy rắn chắc bằng gỗ tần bì này dù sao cũng được làm ra để dùng. “Được rồi,” Sullivan gọi to về phía ụ ném bóng. “Nào xem con có thể làm gì nào, anh chàng ục ịch. Bố đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.