“CỨT THẬT, ALEX. HÀNG LOẠT VỤ HIẾP DÂM, hàng loạt án mạng. Giờ lại dính dáng đến cả Mafia?” Sampson đấm vào nóc xe. “Không thể chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên được. Không thể! Không thể!'
“Dứt khoát phải có cái gì đó - nếu chuyện này đều do một kẻ gây ra,” tôi nhắc cậu ta. “Chúng ta cùng xem điều gì xảy ra ở đây. Đừng có mua mèo trong bị.”
John không hề hiểu lầm. Kẻ tình nghi ngày càng giống một con quái vật tàn bạo có thói quen rất tệ hại, rất riêng biệt. Không phải chúng tôi tìm hắn không đúng chỗ, mà chỉ là chưa đủ mọi chỗ mà thôi.
“Nhưng nếu việc này không ngã ngũ,” Sampson tiếp tục, “thì đêm nay đừng liên lạc với đồng nghiệp cũ của cậu vội. Được không? Tớ cần ít thời gian cho vụ này trước khi FBI vào cuộc.”
FBI có thể đã biết về vụ sát hại Fontana và cho rằng nó liên quan đến các băng đảng. Tuy nhiên các vụ hãm hiếp vẫn thuộc về Sở Cảnh sát DC. Vẫn là vấn đề của địa phương.
“Cậu không thể nói chắc họ nhất định sẽ thụ lý vụ này,” tôi đáp.
“Ồ, phải.” Sampson búng ngón tay đoạn chỉ vào tôi. “Tớ quên mất. Cậu đã được tẩy não khi rời khỏi Cục, giống như người ta làm trong bộ phim Men in Black. Nào, để tớ giúp cậu nhớ lại - người ta sẽ thụ lý vụ này. Họ khoái những vụ như thế này. Bọn tớ thì làm mọi việc; còn đám nhân viên FBI chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng.”
Tôi nhìn trộm cậu ta. “Khi tớ còn ở Cục, cậu có bao giờ bực mình khi tớ nhúng mũi vào vụ nào không hả? Tớ có làm như thế không hả?”
“Đừng lo, nếu chuyện đó có xảy ra,” Sampson nói. “Nếu vẫn để đáng được bàn thì tớ đã nêu ra rồi. Mẹ kiếp, không, cậu chưa bao giờ can thiệp vào một vụ nào của tớ!”
Tôi tạt vào đỗ trước tòa chung cư xây bằng gạch màu nâu nhạt nằm bên kia Công viên Kalorama. Đó là một địa điểm đẹp; tôi chắc vụ sát hại Fontana đã làm chấn động cả tòa nhà, nếu không nói là cả khu phố này. Nó cũng chỉ cách nơi Lisa Brandt bị tấn công, không lâu sau cái chết của Benny Fontana, không đầy hai dặm.
Chúng tôi dành cả tiếng đồng hồ kiểm tra trong đó, sử dụng những tấm ảnh hiện trường vụ án và những vết máu vẫn còn trên tấm thảm để tạo dựng lại hiện trường. Việc làm này không đem lại cho chúng tôi mối liên hệ cụ thể nào với những vụ tấn công khác, nhưng nó là bước khởi đầu.
Trên đường về, chúng tôi đánh xe theo hướng Tây Nam đến Georgetown và chọn đường đi hợp lý nhất đến khu phố của Lisa Brandt. Lúc này đã gần nửa đêm. Tuy nhiên không ai trong chúng tôi muốn dừng lại, vì thế chúng tôi làm một vòng rà soát vụ án bằng cách đi qua tất cả những nơi được ghi nhận đã xảy ra các vụ hãm hiếp theo trình tự thời gian. Chúng cách nhau không xa lắm.
Vào lúc hai rưỡi sáng chúng tôi ghé vào một tiệm cà phê mở qua đêm. Chúng tôi trải những tập hồ sơ vụ án lên mặt bàn và đọc lại. Chúng tôi đọc quá say sưa nên không muốn dừng, mà bò về nhà thì lại quá mệt.
Đây là dịp đầu tiên tôi được đọc kỹ hồ sơ vụ Benny Fontana một cách thực sự. Tôi đã đọc các báo cáo của cảnh sát và pháp y vài lần. Bây giờ tôi xem kỹ danh sách những thứ lấy được từ căn hộ đó. Đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó, tôi dừng lại chú tâm vào một thứ: một góc bao bì ruột trắng bị xé rách. Nó được tìm thấy bên dưới chiếc tràng kỷ, chỉ cách xác Fontana vài bước. Cái xác không còn chân.
Tôi đứng lên. Đây là thời khắc cho ta hy vọng trong một vụ án chưa phá được.
“Chúng ta cần phải đi đâu đó.”
“Cậu nói đúng. Chúng ta phải về nhà,” Sampson nói.
Tôi gọi cô phục vụ đang gà gật tại quầy. “Quanh đây có hiệu thuốc nào mở cửa suốt hai bốn tiếng không? Việc này quan trọng lắm.”
Sampson quá mệt nên chẳng buồn cãi nữa. Cậu ta theo tôi rời quán cà phê và vòng qua góc phố, qua vài dãy nhà đến một cửa hàng dược phẩm Walgreens sáng trưng. Nhìn lướt qua các gian hàng bên trong, tôi tìm được cái đang tìm.
“Mena Sunderland nói những tấm hình cô ấy thấy là chụp bằng máy Polaroids.” Tôi bóc một hộp phim.
“Ông phải trả tiền trước đã,” một người bán hàng gọi to từ phía trước. Tôi lờ anh ta đi.
Sampson lắc đầu. “Alex, cậu làm cái quái gì thế hở?”
“Danh sách chứng cứ từ hiện trường vụ giết Fontana,” tôi đáp. “Ở đấy có cái bao bì ruột trắng. Dù chỉ là một mẩu.”
Tôi kéo cái bao bì mới ra khỏi hộp, xé góc và giơ lên. “Giống như cái này.”
Sampson bắt đầu nở nụ cười.
“Hắn chụp ảnh sau khi cắt chân Benny Fontana. Cùng một gã, John a.”