TÔI CHO RẰNG Ý TƯỞNG CỦA TÔI không khả thi lắm, và dứt khoát là không bất ngờ chút nào nhưng cũng đáng nếu có thể cứu được vài người. Thêm vào đó, không ai tìm ra được giải pháp tốt hơn.
Thế là vào lúc nửa đêm chúng tôi giương micro sau dãy xe cảnh sát và xe khách đỗ phía bên kia Phố Mười lăm. Trông rất ấn tượng, nếu không còn từ nào hay hơn, và đương nhiên là các máy quay của truyền hình thì được bố trí khắp nơi.
Trong một tiếng sau tôi hướng dẫn cho các thân nhân nói chuyện qua micro nhằm thuyết phục và nài xin những kẻ ở bên trong hạ vũ khí và rời khỏi tòa nhà, hay ít ra cũng cho phép những nhân viên điều chế ra ngoài. Người nói nhấn mạnh rằng kháng cự là vô vọng và rằng nhiều người ở trong đó sẽ chết nếu họ không đầu hàng. Một số chuyện kể qua micro rất đau lòng, và tôi thấy người nghe rơi lệ.
Những khoảnh khắc tuyệt nhất lại là những câu chuyện phiếm - một người bố có nhiệm vụ làm trọng tài cho một trận bóng đá ngày Chủ nhật; một đám cưới cách đó chưa đầy một tuần; một cô gái bụng mang dạ chửa lẽ ra phải nghỉ ngơi trên giường nhưng đã có mặt để nài xin người bạn trai buôn ma túy. Cả hai đều mười tám tuổi.
Sau đó chúng tôi nhận được câu trả lời từ bên trong.
Điều đó xảy ra trong lúc một cô bé mười hai tuổi đang kể về bố mình, một trong những kẻ buôn bán ma túy. Những phát súng nổ phía bên trong tòa nhà!
Loạt súng kéo dài chừng năm phút rồi kết thúc. Chúng tôi không thể nói được chuyện gì vừa xảy ra. Chúng tôi chỉ hiểu một điều - lời nói của thân nhân đã không lay động được những kẻ bên trong tòa nhà.
Không có ai bước ra; không kẻ nào chịu đầu hàng.
“Đượcrồi, Alex.” Ned kéo tôi qua một bên. “Có lẽ chúng ta cần thêm chút thời gian.” Nhưng đấy không phải là kết quả mà cả hai chúng tôi chờ đợi. Thậm chí không đạt tới gần.
Vào lúc một rưỡi, đại úy Moran cho tắt micro. Không một ai bước ra. Chúng đã quyết định.
Sau hai giờ một chút, các giới chức cấp cao quyết định Đội giải cứu Con tin của FBI sẽ đột nhập tòa nhà trước. Sau họ sẽ là làn sóng cảnh sát DC. - nhưng không có người nào từ lực lượng SWAT. Đây là một quyết định khó khăn, nhưng tình hình giờ ở Washington là thế - có lẽ cũng vì những hoạt động khủng bố trong vài năm qua. Người ta dường như không muốn thương lượng giải pháp thoát khỏi các tình huống khủng hoảng nữa. Tôi không rõ mình đứng về phía nào, nhưng tôi hiểu cả hai.
Ned Mahoney và tôi sẽ tham gia đợt đột kích đầu tiên vào tòa nhà. Chúng tôi tập hợp trên Phố Mười bốn, ngay phía sau tòa chung cư đang bị vây hãm.
Hầu hết người của chúng tôi đều đang đi tới đi lui, căng thẳng, trao đổi với nhau, cố gắng giữ tập trung.
“Đây là một vụ tồi tệ,” Ned nói. “Bọn SWAT biết chúng ta nghĩ gì. Chắc chúng còn biết rằng chúng ta sẽ tiến vào trong đêm nay.”
“Anh có biết ai trong số chúng không? Nhóm SWAT ở trong đó ấy?” tôi hỏi.
Ned lắc đầu. “Chúng ta thường không được mời dự những bữa tiệc như thế này.”